Tập san Mục Đồng

BÀI MỚI

CÂY VIẾT CHÌ 


(Mã số: 18-033) 



Ngọn đèn trong nhà chầu vẫn tỏa sáng, đồng hồ đã điểm 9h30, tiếng chuông reng reng của tu viện vang lên báo hiệu giờ đi ngủ đã đến. Nhưng chị vẫn muốn tâm sự bên Chúa Giêsu ThánhThể ít phút nữa vì hôm nay là ngày đặc biệt, ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời chị: Ngày mà chị được bước lên bàn thờ để tuyên khấn với Thiên Chúa, cam kết một Giao Ước Tình Yêu. Trong sự tĩnh lặng của đêm đã dần về khuya, chị nhớ lại những giây phút hạnh phúc ngày trước, thoáng một cái mà đã 6 năm rồi. Chị nhớ lại hành trình ơn gọi từ khi rời gia đình đến Tu viện, những kỷ niệm vui buồn lẫn lộn. Chị cảm nghiệm ơn gọi của mình có lúc bình an êm dịu như mặt hồ phẳng lặng, nhưng có lúc chị phải đối diện với bao sóng gió bão bùng trên biển cả. Nhưng tất cả là nhờ có bàn tay quan phòng của Thiên Chúa. Miệng đang thầm thĩ với Chúa: “Con cảm tạ Chúa đã thương yêu và chọn gọi con sống đời dâng hiến. Con tự nguyện cam kết bước theo Chúa Giêsu trên đường Thánh Giá, khấn giữ ba lời khuyên Phúc âm: Khiết Tịnh – Khó Nghèo – Vâng Phục... Xin giúp con trung thành với giao ước tình yêu để tôn vinh Thiên Chúa Ba Ngôi và mưu ích cho tha nhân”.

Đó là lời chị đã tuyên hứa trước mặt Thiên Chúa và cộng đoàn. Lòng vẫn đang chìm sâu trong cuộc gặp gỡ đối thoại với Thiên Chúa, thì bỗng chị nghe có tiếng dép kêu quẹt quẹt ngoài hành lang, tiếng cánh cửa được mở ra kêu: “kẹt... kẹt...”, làm phá tan bầu khí tĩnh lặng của đêm vắng. 


"Nếu cô ấy làm được điều này , tại sao tôi không thể làm được như vậy ?"



Cô làm dấu Thánh Giá không phải vì thói quen hoặc để cầu may. Cô đã đoạt nhiều giải vô địch trước khi gia nhập đạo Công Giáo và trước khi biết đến dấu Thánh Giá là gì.



Kim Yuna, sinh năm 1990, bị gãy xuơng đầu gối sau một tai nạn tranh tài vào năm 2007. Vị bác sĩ điều trị cho cô là một người Công Giáo và chính ông này đã giới thiệu cô với các Sơ đang phục vụ tại đó.

Cô đã trở lại đạo, cô lấy tên Thánh bằng chữ Latin là "Stella Maris" có nghĩa là Đức Mẹ Sao Biển.


MẮT NHẪN


(Mã số: 18-029) 



Tôi là một chiếc nhẫn làm bằng vàng tây, chìm lỉm trong triệu triệu chiếc nhẫn trên khắp thế gian này. Nhưng tôi là một chiếc nhẫn cưới, nghĩa là chiếc nhẫn được Chúa chúc lành. Đúng ra phải gọi tôi là chiếc nhẫn thánh. 

Chủ nhân của tôi tên Khôi. Cách đây hai mươi hai năm, tại một ngôi nhà thờ nhỏ, gã kết hôn với người phụ nữ tên Sương, trẻ hơn gã chừng một giáp. Tôi và một chiếc nhẫn khác được đặt mua ở tiệm vàng lớn nhất tỉnh. Trong ngày lễ cưới, tôi được chính tay chị Sương đeo vào ngón áp út tay gã. Chiếc kia thì yên vị ở ngón áp út của chị. Tôi nhớ mãi phút ấy, gã và chị tình tứ lắm, mắt họ trao nhau những ánh nhìn đê mê. Mãi sau này tôi mới biết mắt ấy là mắt cười. Thế là bắt đầu những ngày tháng lênh đênh...

Người ta kể gã sinh ra trong một gia đình có thế giá ở làng Đông. Ba gã là Phật tử, vì trót yêu mẹ gã nên cải theo đạo vợ. Ông bà sinh được mụn con trai nên bao nhiêu yêu thương đều dồn vào gã cho bằng hết. 



Tết năm nào cũng vậy, hễ ở đâu có người Việt sinh sống là sẽ nghe vang lên ba bài hát kinh điển: ngoài đời có bài "Ly Rượu Mừng" của nhạc sĩ Phạm Đình Chương, sáng tác năm 1952; Với những người trong quân ngũ xa nhà, cả xưa lẫn nay, có bài "Xuân này con không về" của ba nhạc sĩ cùng sáng tác đặt bút danh chung là Trịnh-Lâm-Ngân; và Công Giáo thì có bài Thánh Ca "Mẹ là Mùa Xuân" của Hùng Lân, cố nhạc sĩ lão thành Công Giáo, sáng tác năm 1946. 


Như vậy trong ba bài hát lừng danh và được phổ biến sâu rộng này, bài "Mẹ là Mùa Xuân" tính đến hôm nay có tuổi thọ cao nhất: 72 năm. Kế đó "Ly Rượu Mừng" cũng đã được 66 tuổi đời âm nhạc. Còn "Xuân này con không về" thì Wikipedia chỉ cho biết đã sáng tác trong khoảng thập niên 60, nghĩa là cũng ngót nghét hơn 60 năm lưu truyền trong dòng chảy âm nhạc bolero.


Có một nét chung dễ thương là cả ba bài hát nổi tiếng này đều nhắc đến người mẹ, bà mẹ đời và Bà Mẹ Đạo. Vậy là bên cạnh mẹ quê hương, mẹ dân tộc, mẹ sinh thành dưỡng dục, người Công Giáo chúng ta còn có thêm một Bà Mẹ, là Mẹ của Thiên Chúa với thật nhiều tước hiệu tuyệt vời thân thương: Mẹ Hằng Cứu Giúp, Mẹ Phù Hộ các Giáo Hữu, Mẹ Chỉ Bảo Đàng Lành…

GIẤC MƠ CỦA VỢ PHILÔNG


(Mã số: 18-032) 



1. 

Ba ngàn năm sau vụ án của Đức Giêsu và sự ra đời của đạo Công giáo, con cháu của tổng trấn Philatô được gửi đến làm quan cai trị miền đất Đông Mỹ thuộc xứ Phú Yên. Ngài là Philông, triết gia thông thái và là nhà ngoại giao đại tài. Đi cùng với ngài đến xứ này có vợ, các con và gia nhân. Ngài đã làm tổng trấn ở đây hơn 40 năm và làm cho đất nước này phát triển về mọi mặt. Đức Vua rất hãnh diện về ngài. Tuy nhiên, một điều làm ngài chưa yên tâm là vấn đề xung đột tôn giáo vẫn luôn âm ỷ trong thần dân.

Vợ ngài, nàng Rosa xinh đẹp diễm lệ. Cách sống của nàng rất hợp với dân chúng ở đây. Nàng hay đi ra phố chợ quan sát học hỏi cách sinh sống của mọi người. Về nhà, nàng truyền dạy cho các gia nhân phải sinh hoạt theo các tập tục lề thói đó để tránh những xa cách không đáng có. Vì thế nàng rất được lòng dân. Họ xem nàng như mẹ hiền và đối đãi với nàng rất hậu. Nàng cũng hay đi nhà thờ Công giáo để dự lễ với họ, dù nàng chưa nhận bí tích rửa tội. Với lại, vị trí đệ nhất phu nhân và truyền thống gia đình chưa cho phép nàng theo đạo. Tuy nhiên, những sinh hoạt đạo đức ấy lại là thói quen mang đến cho nàng nhiều niềm vui. Cũng nhờ đó, nàng quen biết Giám mục Matthạch.

VĂN

[Văn][fbig1]

THƠ

[Thơ][fbig1]

HƯƠNG CỎ NON

[Hương cỏ non][fbig1]

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget