Tập san Mục Đồng

BÀI MỚI


RỬA CHÂN

Mt chút đơn sơ vi khiêm nhường
Tri lòng đón nhn hết yêu thương
Linh Thao ngày y vào đêm ti
D L Ra Chân, m l thường

Con nh không gian ánh đèn m
Trong nhà nguyn nh, thc như mơ
Ai người s ra chân ai nh?
Hi hp, âu lo, phút đợi chờ...

Qu xung, nâng chân, đổ nước trong
Dùng tay ra sch t tm lòng
Đặt môi thm thiết hôn chân y
Đứng dy, ôm trao chút m nng

Chng phi thương vong, đổ máu đào
H mình, cúi xung ra chân nhau
Hc yêu như Chúa yêu người thế
Phút y thân tình ngun ngút cao

Hãy ra chân nhau th mt ln
Đến vi Linh Thao nếm hng ân
Chúa thương ban xung bao là phúc
Mt tm chân tình, ôi thiết thân...

Bng n yêu thương mi người
Lng im tìm Chúa, xác hn tươi
Tin rng mãi mãi v sau na
Nh phút bên nhau mắt môi cười...

Tác giả: Huỳnh Hoa



NGUYỆN THÁNH HIẾN

Nguyện thánh hiến con nên giống Thầy
Vâng, xin hãy rửa chân con đây!
Nặng mùi hoang hoải đen nhơ nhuốc
Đầy vết tấy sưng tím ruộc rầy
Tay thánh nâng lên thành hiến lễ
Môi tình chạm xuống hóa thơm ngây
Rưng rưng dòng lệ trào ân sủng
Reo khúc tri ân đến vạn ngày

Tác giả: Đình Chẩn
Mến tặng cha Cao Gia An, S.J.,
Dịp Linh Thao 01-07.08.2017

Dzuy sơn Tuyền

 

Bố tôi chân chất nhà quê

ngày ngày chăm chắm bộn bề ruộng nương

người luôn đem hết tình thương

dành cho con cái, chẳng vương nỗi sầu

hy sinh ngày tháng dãi dầu…

Tóc Người đã nhuộm trắng màu thời gian

Giọng người luôn mãi chứa chan

Ôn tồn,âu yếm,dịu dàng sớm khuya

Nắng mưa dầu dãi đi về

Bố tôi chẳng quản đường quê thân gầy

Miễn sao con nhỏ thơ ngây

Học hành khôn lớn ,đong đầy niềm vui

Giờ thì Người đã xa rồi

Mà sao như vẫn có người ở bên

Giọng người còn vẵng đêm đêm.

Tay người còn ấm êm đềm tháng năm

Tháng năm tôi dẫu thăng trầm

Bố tôi còn đó,đỡ nâng đường đời

Thái Sơn cao vút lưng trời,

Vẫn không sánh được,công Người cho tôi

Đáp đền sao nổi..đầy vơi..

Vĩnh Hằng con nguyện..dâng lời tạ ơn.

Dzuy sơn Tuyền

 

Ôi lạy Chúa, con chỉ là hạt bụi

Hạt bụi nhỏ Chúa tác tạo nên

Từ lúc sinh ra cho đến hơi thở tàn

Con mãi mãi là “Số-Không”..tròn trịa

Giữa cuộc đời tuyệt mỹ Chúa cho con

Bao Mùa Xuân rộn rã những chờ mong…

Và nôn nao cánh phượng hồng gót nhỏ

Đón mùa hạ giữa khung trời nhung nhớ.

Kìa mùa thu.trên thảm cỏ xanh êm

Bao lá vàng thanh thản phận đời riêng…

Và mùa đông ấm nồng bên bếp lửa..

Và như thế cuộc đời con quá đủ…

…………………….

Rồi có lúc tưởng đời con mất cả…

Con buồn đau, con lo lắng triền miên..

Con trách Chúa, trách Trời..đến đảo điên…

Mà không nghĩ con là “ không không”.đó….

………Ôi lạy Chúa, trọn đời xin tha thứ

Con sinh ra ,con chỉ là hạt bụi.

Là không không chẳng có một chút chi

Thì bây giờ con có mất, chẳng còn gì

Cũng lẽ thường,khi trở về tay trắng ….

Ôi lạy Chúa,Từ nay con nguyện sống

Trọn đời mình theo Thánh Ý mà thôi.

Dù bôn ba, dù trắng cả cuôc đời

Cám ơn Chúa ,cho con là hạt bụi

Hạt bụi nhỏ vẫn mãi mãi bay bay…


C
 húa ơi,
 Ba con ở trên đó có vui không?
Có khi nào Chúa cho con gặp lại Ba? Một xíu thôi...
Mẹ bảo: Ba giờ này đang chơi cờ tướng 
với ông bạn già hồi xưa đó!
Gặp lại, con phải hỏi xem có đúng vậy không
Con cũng phải hỏi Ba có nhớ Mẹ con con không...

Con cứ mãi gắng gượng như thế này,
được bao lâu nữa, Chúa ơi?
Kể từ ngày đó, con chẳng bao giờ có được giấc ngủ tròn.
Mỗi ngày của con trôi qua
như một bộ phim được diễn lại,
có lúc quay lại khúc này, có khi diễn lại đoạn kia.
Một bộ phim chẳng ai muốn diễn,
Nhưng ai cũng sẽ phải là diễn viên
trong bộ phim đó, vài lần trong đời.
Con không xin quên đi được nỗi đau này.
Nhưng, có khi nào cho con bớt đau một tí,
cho con được khóc một tẹo, nha Chúa…

Con chưa từng là một đứa con đủ ngoan,
nhưng Ba luôn gọi con là “con gái rượu của Ba”.
“Con gái rượu” đã từng bị Ba la,
đã từng hứng những trận đòn bằng roi da, 
thâm tím hết cả người,
Nhưng nó vẫn cứ lì, nhất định không khóc.
Càng không khóc, Ba lại càng đánh.
“Con gái rượu” những lúc mệt mỏi
ra đường không dám mích lòng ai,
về nhà lại cau có trút bực dọc lên Ba.
“Con gái rượu” chưa từng nghe Ba khen một lời
cho đến ngày một ngày nó mới biết 
Ba đi “khoe” con khắp nơi.
“Con gái rượu” chưa một lần làm được gì cho Ba,
và sẽ không bao giờ có cơ hội nữa..

Lạy Chúa, có thể không, trả Ba về cho con?
Con nhớ Ba, nhưng không được khóc,
con sợ Mẹ và em con buồn…
Con nhớ Ba, nhưng chẳng nói được với ai,
vì con quen một mình.
Nhưng Chúa ơi, dường như đã đến giới hạn của con,
con sắp không chịu nổi, mọi thứ như chực vỡ òa,
Đau lắm Chúa ơi...
Con kêu Chúa, nhưng Chúa cứ im lặng.

Chúa đưa con lên từ một đứa xém thất học,
vì Ba Mẹ không thể đóng học phí.
Chúa thương nâng đỡ gia đình con,
từ chỗ chẳng có gì ăn đến nơi tạm đủ đầy.
Nhưng Chúa lại lấy đi Ba của con…
Nếu không có Niềm Tin, thì ngày ấy con đã gục ngã.

Chúa ơi, mỗi ngày giờ đây con đều lo sợ.
Mẹ con ra đường, con cũng sợ.
Em con đi làm, con cũng sợ...
Con sợ Chúa lại ban cho con thêm điều gì nữa,
và lại lấy đi điều gì nữa.
Người đời bảo con có nhiều thứ.
Nhưng không Chúa ơi,
bao nhiêu thứ mới lấp đầy một tâm hồn rỗng?
Gia tài con chỉ có Mẹ và thằng em.
Con ngại nói những lời yêu thương,
lại hay cãi cọ với Mẹ và em,
nhưng con tin mọi người hiểu được tình cảm của con.
Chúa ơi, xin Chúa đừng ban cho con điều gì nữa,
Con chỉ xin Chúa gìn giữ Mẹ và em con, 
an yên và khỏe mạnh.

Con biết con có lỗi với Chúa, 
chả xứng đáng xin Chúa điều gì,
Có những chuyện chỉ Chúa biết, con biết,
nhưng lỗi vẫn là lỗi, dù chỉ trong tư tưởng…
Không ai hiểu nhưng Chúa thì biết rõ, 
đúng không Chúa?
Chúa yên tâm, con vẫn sẽ “diễn” tròn vai ở đời này,
Nhưng Chúa hứa nhé,
để Mẹ và em con luôn ở dưới cánh tay che chở của Người...

À, cho con hỏi thăm Ba nữa,
Hẹn Ba một ngày…

Tác giả: A.D 

Bài tham gia mục "Góc Cầu Nguyện", 
xin gởi về địa chỉ email: giaansj@gmail.com

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget