Tập san Mục Đồng

BÀI MỚI

An Thiện Minh (Qui Hòa-Qui Nhơn 13-16/11/2017)


Cha ơi!
Đến với Cha quả là điều không đơn giản
Tới bên Cha quả là giờ Vượt Qua chính bản thân
Con phải chết đi cho ý riêng nông cạn
Để Thánh Ý Cha ngập tràn hồn con Ánh Sáng
Con phải xóa mình tận căn tính tự phụ
Cho Tình Yêu Cha đong đầy muôn trùng sóng nhịp ru
Con không thể đến với Cha
Mà tâm hồn lại không mặc chiếc áo cưới tinh trắng
Con không thể đi đón Cha
Mà trái tim lại quên chút dầu Đức Ái thắp lửa chân tâm
Cha ơi!
Bước theo Cha quả là điều xé nát chính mình
Sống Lời Cha quả là cuộc đại phẫu tận tâm can
Con phải tiết độ ngũ quan cùng các quan năng
Để mọi mê thích…
Biến tan trong Tình Yêu Cha ùa đến
Con phải buông rơi mọi sự mình có với những sai lệch
Để tất cả ham muốn…
Trống rỗng cho Tim Cha đổ đầy Lòng Mến
Con không thể nói với người anh em
Điều mà con chưa trải nghiệm với Lời Sự Thật
Con không thể kể cho người thân cận
Điều mà con chưa rung nhịp với Bánh Tình Yêu
Lạy Cha!
Xin cho con đến với Cha bằng một tấm lòng quảng đại
Hồn nhiên như cánh chim bay về Miền Nắng Ấm
Xin cho con tới bên Cha bằng một ý chí tự do đích thật
Khấp khởi như người con vui mừng ôm chặt trong vòng tay Thân Phụ

Related image

* Catarina Cao Quỳnh Trường Nhi (Gx.Mằng Lăng)

Ngày 14 tháng 6 năm 2017
Mọi thứ cứ thế tiếp diễn, chẳng ai thèm quan tâm tới tôi đang buồn hay vui, chỉ quan tâm tới cuộc sống của họ.
Ngay cả ba tôi cũng bỏ mặc con gái của mình, chỉ lo tụ tập ăn chơi với bạn bè chiến hữu.
Mẹ đã bỏ đi, chỉ còn lại ba cha con, vậy mà… Chị Hai thì bị bác, chị họ và ba ép đi vào Nha Trang để quen dần với cuộc sống sau này ở trong đó.
Hôm nay một mình tôi phải ở trong căn phòng nhỏ lạnh lẽo, cô đơn này. Lúc còn chị Hai thì căn phòng tấp nập, rộn ràng, vui biết mấy. Giờ chỉ còn mình tôi nên chẳng biết làm gì. Trong nhà cũng chẳng có gì để chơi, ngay cả ti-vi vũng không có để xem… Ăn cơm một mình suốt hai ngày liền (nói là cơm chứ thật ra là mì tôm gói), chán lắm chứ! Ăn xong là leo lên giường lăn qua lăn lại, nhớ những lúc có chị ở nhà, ba cha con sum vầy vui vẻ biết bao nhiêu. Buồn quá thì lấy giấy bút ra vẽ, nhưng rồi cũng chán, vì chả được đi chơi gì cả…
Nhiều lúc tôi hỏi thầm với Chúa là: “Tôi sinh ra trên Trái đất này làm gì? Chẳng ai thèm quan tâm, chia sẻ với tôi…”. Tôi thấy buồn và tủi thân lắm chứ, nhưng nghĩ đến Chúa và mọi người nên tôi thôi cái ý định muốn chết đi.
Nhưng sau nhiều ngày hỏi thầm với Chúa như vậy, tôi cũng đã tìm được câu trả lời: “Chúa cho tôi thân xác và linh hồn này để sống, để đi rao giảng về nước Thiên Chúa cho mọi người biết. Tôi được sinh ra để làm con chiên của Ngài là một hạnh phúc lớn…”. Từ đó, tôi không còn ý định cắt cổ tay tự tử nữa...
Tôi chỉ cầu xin Chúa một điều nhỏ nhoi giúp cho con chiên nhỏ bé này là: “Xin cho gia đình con trở lại như trước kia, ba con quan tâm con nhiều hơn, chị con mau về chơi với con để con không phải ở nhà một mình nữa…”.


* Maria Kiều Nguyễn Yến Nhi (Gx.Cây Rỏi)


Chẳng hiểu tại sao mỗi khi nước mắt tuôn rơi, tôi thật sự nhớ mẹ, nhớ ngoại – những “người đẹp” trong lòng tôi. Mỗi người đều có một thần tượng trong trái tim mình, tôi cũng thế, người đẹp lòng tôi chính là ngoại – người phụ nữ đã nuôi nấng tôi từ lúc lọt lòng mẹ cho đến giờ đã là cô gái tuổi 24. Và “người đẹp” cũng là tên gọi thân thuộc mà tôi đặt cho cho bà ngoại thân thương của tôi.
Thật sự tôi rất sợ đến cái ngày đó, ngày mà “cô gái xinh đẹp ngoài 70” ấy ra đi mãi mãi, nên mỗi ngày tôi chỉ cầu xin một điều: Xin Mẹ gìn giữ và chở che ngoại. Ở cái tuổi vừa đủ để trưởng thành này, tôi muốn kể rất nhiều về tuổi thơ bên ngoại. Đó là những ngày chỉ có chơi, ăn và học, chả phải làm bất cứ thứ gì. Chơi thì cũng được “người đẹp” cưng đến nỗi đầu tư cho nguyên bộ đồ hàng, còn bày cho tráng bánh tráng bằng cái lò tự chế bé xíu. Ăn thì toàn những món ngon, ngoại nấu thì bao giờ cũng ngon miễn bàn luôn! Đi học về, tôi chỉ có việc ăn ngủ, không quét nhà, giặt đồ hay rửa chén gì cả. Được cưng quá nên tới giờ vẫn ế chưa có chồng được! Bởi vậy “người đẹp” hay thủ thỉ: “Con cháu nhà người ta thì lấy chồng ầm ầm, còn nhà mình chờ hoài mà chẳng thấy”. Tôi cũng chỉ biết cười trừ rồi kiếm chuyện chọc ngoại cho qua với lý do: “Tại ai đó cưng quá nên giờ đâu biết làm cái chi đâu mà có chồng. Với lại có chồng rồi ai đâu chọc ghẹo cho người đẹp vui cơ chứ!”.
Cho đến giờ tôi lại đi học đi làm xa, “người đẹp” thì giờ không còn đi lại được nữa. Một đứa cháu xa nhà chỉ biết cầu nguyện và luôn ngoan để mãi là niềm tự hào của ngoại, và để ngoại không buồn thôi. Ba năm ngoại nằm một chỗ, không còn gọi tôi dậy mỗi sớm mai để đi lễ 5 giờ như xưa được nữa, không còn nấu các món ăn vào những dịp lễ bổn mạng, và rất nhiều điều không thể làm được nữa. Đến cái ước muốn đơn giản là đi đến nhà thờ mỗi khi nghe hồi chuông thánh đường vang lên, chỉ một lần thôi cũng được, nhưng có lẽ ước nguyện đó chỉ thực hiện được khi vâng theo tiếng Chúa gọi mà về với Ngài. Hơn nửa năm ngoại không còn ăn uống được bất cứ thứ gì, sữa và Mình Thánh Chúa là nguồn dinh dưỡng duy nhất, nên thật sự con rất sợ tới ngày đó, ngày mà “người đẹp” được tới nhà thờ lần cuối để đi theo tiếng gọi của Chúa trên quê trời. Đời người rồi ai cũng phải ra đi theo đúng quy luật cuộc sống “sinh-lão-bệnh-tử “, nhưng thật sự tận đáy lòng con vẫn muốn ngoại ở mãi với con, để con được giận hờn, làm nũng với ngoại, để con luôn có một người đứng sau và ủng hộ con trong mọi việc. Dù sai hay đúng “người đẹp” vẫn động viên con cố gắng, dẫu cho mọi người không đồng ý nhưng ngoại vẫn cho phép con thất bại để mạnh mẽ, để trưởng thành và lớn lên bằng chính kinh nghiệm bản thân mình. Có lẽ vì sống với ngoại từ lúc lọt lòng mẹ tới giờ, nên với con ngoại là tất cả. Nhớ lúc bé mỗi lần về nhà ba mẹ chơi, ăn cơm tối với ông bà nội, ba mẹ và mấy đứa em xong là con đòi về ngoại. Lúc đó cũng chừng 8 giờ tối rồi, mẹ bảo đi ngủ đi rồi mai dẫn về, thế nhưng con nhất quyết ngồi đó khóc cho đến khi nào chở con về với ngoại mới thôi.

Hôm nay ngày của Mẹ, con tham dự thánh lễ Thiếu Nhi, kết thúc thánh lễ Cha phó đã cho phát một đoạn phim để nói về tình thương của mẹ dành cho con cái, dù con không ngoan ngoãn, hay trách móc nhưng mẹ vẫn hy sinh tất cả cuộc đời cho con. Con đã khóc và nhớ ngoại, một người phụ nữ suốt đời vì con cháu, một người luôn tận tâm cho công việc nhà Chúa. Một mùa hè nữa lại đến, cảm ơn ngoại đã cho con những ngày hè đầy yêu thương, cảm ơn vì đã đến trong cuộc đời con, cảm ơn vì những hy sinh trong suốt bao năm tháng nuôi nấng con. Nguyện xin Chúa và Mẹ Maria luôn bên ngoại trong những đau đớn của bệnh tật thể xác, và gìn giữ linh hồn ngoại luôn mãi. Con nhớ Ngoại – “người đẹp” của lòng con!


* Anna Nguyễn Thảo Nhi (Gx.Trường Cửu)

         

         Tuy nhà không giàu nhưng ba mẹ tôi bao bọc tôi kĩ lắm, chẳng bao giờ tôi phải động vào những công việc khiến bàn tay của mình phải ửng đỏ lên cả. Ai cũng bảo tôi giống “tiểu thư”, từ bạn bè cho đến người thân, từ lớn đến bé đều mỉa mai tôi như thế. Hồi nhỏ tôi thích nghe như thế lắm, và tôi cũng tập cho bản thân mình có phong thái một tiểu thư thực sự.
Từ ngày mẹ có em bé, tôi yêu em bé lắm! Tôi có em, tôi sẽ không cô đơn nữa, tôi nghĩ mình sẽ luyện cho cu cậu trở thành một tiểu thiếu gia để hợp với tôi là tiểu thư. Nhưng ba mẹ dần lơ tôi đi, chỉ biết ôm lấy em bé suốt ngày. Ba mẹ hết thương tôi như trước rồi. Lúc nào cũng bắt tôi phải nhường em thứ này, nhường em thứ kia. Tôi bắt đầu thấy ghét em bé! Từ bỏ ý định luyện nó thành “tiểu thiếu gia”, thay vào đó tôi sẽ biến nó thành “ôsin” của tôi. Tôi cố ý hành hạ nó hết lần này đến lần khác. Mẹ bảo tôi cho em bú sữa thì tôi đổ trên người nó, mẹ nghiêm khắc nhắc nhở tôi. Trông em thì lại chọc cho em khóc, em quăng đồ của tôi thì tôi đánh vào mông rồi bỏ vào kho mặc cho nó khóc thét. Mẹ vô cùng tức giận, đánh tôi rất nhiều và nhốt vào kho. Lần đầu tiên tôi bị mẹ đánh nên cảm thấy rất sốc. Tôi đã khóc và cầu xin mẹ mở cửa nhưng mẹ chẳng tha thứ cho tôi. Bóng tối là thứ đáng sợ nhất trong cuộc đời tôi. Tôi bắt đầu ghét mẹ vì mẹ không thương tôi như trước nữa mà thương em hơn. Trong lúc hoảng sợ, tôi đã cầu nguyện với Chúa rằng Chúa hãy trừng trị mẹ vì tội không công bằng. Cũng bởi vì lòng đố kị đã khiến cho lý trí của tôi đi hướng sai lệch với ý Chúa muốn là phải thảo kính cha mẹ mình. Tôi không còn yêu mẹ nữa. Và cơn ác mộng bóng tối cứ bám theo tôi mãi, chẳng dứt vào mỗi giấc ngủ.
Theo thời gian, tôi dần lớn lên trong sự ganh ghét. Tính “tiểu thư” của tôi vẫn chưa thay đổi, vẫn không muốn động tay vào công việc nhà. Còn thằng em tôi thì ngược lại, ai cũng khen nó là con trai mà giỏi việc nhà, ngoan ngoãn. Phải sống chung nhà với nó, gặp nó mỗi ngày tôi lại càng ghét nó thêm. Tôi luôn bày trò, sai bảo nó làm rất nhiều việc cho tôi. Chắc nó ghét tôi lắm nhưng sao vẫn im lặng và không dám ho he gì với tôi dù chỉ một cái trừng mắt. Tôi vẫn luôn lầm tưởng những điều đó là do Chúa làm theo những gì tôi cầu xin. Lúc đó tôi chỉ biết nghĩ rằng chỉ có Chúa mới yêu tôi thôi, còn lại chẳng ai quan tâm tôi cả.
Nếu có người bất chợt hỏi tôi về công việc của mẹ chắc tôi đứng hình, bởi tôi chẳng biết mẹ làm công việc gì để nuôi gia đình trong khi ba thì thất nghiệp. Nhưng tôi cũng chẳng buồn quan tâm làm gì vì mẹ chẳng yêu tôi mà. Ở trường, tôi oách lắm! Bạn bè vây quanh, nịnh nọt tôi vì tôi hay dẫn lũ nó đi ăn hàng. Thế mà ở trường vui hơn ở nhà, cứ mỗi lần nhìn thấy bản mặt thằng em là thấy khó chịu. Nhiều lần ba khuyên tôi nên thương em nhiều hơn nhưng những điều đó chẳng tồn tại trong tâm trí tôi. Tôi càng ngày càng hách dịch và lên mặt. Đến hàng xóm cũng thấy khó chịu, tôi vẫn không quan tâm.
Mấy hôm sau, tôi cố ý tổ chức một buổi tiệc nho nhỏ chủ yếu để sai vặt thằng em. Mặc dù biết nó ngày hôm sau có mấy bài kiểm tra nhưng vẫn muốn hành xác nó. Kế hoạch không thành khi mẹ đi làm về sớm, chuẩn bị tất cả và bảo nó lên học bài. Không cam tâm nhưng cũng đành chịu. Khi bạn tôi đến, mẹ muốn lên xem thử bạn bè tôi chơi như thế nào nhưng tôi sợ tụi bạn thấy được vẻ quê mùa của mẹ nên mới đẩy mẹ xuống bếp và trách:
- Ở dưới bếp được rồi, mẹ lên nhà chi vậy?- Tôi dùng dằng.
- Mẹ không thể biết con chơi với ai à? Hay con…
- Con mắc cỡ lắm, con chơi với ai mẹ cứ mặc kệ con, đừng quan tâm làm gì, mẹ lo việc của mẹ kìa. Con lên chơi với mấy đứa…
- Con này, mẹ chỉ sợ con chơi với mấy đứa hư hỏng.
- Mẹ không thương con thì thôi chứ đừng làm con mất mặt…
Nói xong tôi quay phắc đi, bỏ mặc phản ứng của mẹ. Lúc lên nhà, lũ bạn hỏi tôi:
- Bà đó mẹ mày hả?- Tụi nó ngó vào bếp.
- Điên hả? Ôsin nhà tao đó… Bây nhiều chuyện quá, lo ăn uống kìa, cần gì cứ bảo bà ấy lấy.
Tôi đâu biết rằng những câu nói vô ý đó đã động chạm sâu sắc đến trái tim mẹ. Tôi cũng đâu ngờ là thằng em tôi cũng nghe được đoạn nói chuyện đó. Vì quá xúc động nên bất ngờ mẹ thả khay ly đang cầm trên tay, mẹ ngã xuống. Những mảnh vỡ của ly đã đâm vào da thịt của mẹ làm rỉ máu, máu chảy nhiều lắm, và không ngừng. Thằng em chạy đến đỡ mẹ và khóc òa. Tôi run lẩy bẩy, lũ bạn lao nhao xuống bếp. Tôi liền đuổi tụi nó về hết. Thằng em vừa mếu máo vừa thét:
- Chị có thương mẹ không vậy? Chị làm mẹ chảy máu rồi này, mẹ bị bệnh máu khó đông đấy. Đúng, chị chẳng nói sai tý nào, mẹ đúng là làm ôsin đấy, mẹ chịu làm ôsin để kiếm tiền cho chị em mình học đấy. Chị độc ác lắm! Em ghét chị…
Tôi ngồi sụp xuống như người vô hồn. Sao tôi chẳng biết gì cả? Tôi run rẩy gọi xe cấp cứu. Ba bị bệnh, nghe ồn ào nên ra khỏi phòng nhưng lại chứng kiến cảnh đau thương này, ba rơi nước mắt đau lòng. Ba nhìn mẹ, rồi như muốn nói gì đó với tôi:
- Con à! Con có biết là…
- Đừng…- Mẹ can lại dù đang rất mệt.
Đến bệnh viện, tôi thầm nguyện với Chúa sẽ bảo bọc mẹ tôi. Tôi hối hận vô cùng vì lúc trước đã xin Chúa trừng trị mẹ. Tôi lại khóc, khóc như hồi còn bé. Tôi không muốn có thêm cơn ác mộng nữa. Bác sĩ bảo mẹ tôi cần truyền máu, tôi xin được lấy máu tôi truyền cho mẹ.
Sau khi xét nghiệm, bác sĩ bảo tôi là máu không trùng nên không thể truyền, cần kiếm gấp một người khác chứ không kịp nữa rồi. Tôi như chết lặng, tôi là ai? Tôi phải làm sao để giúp mẹ? Điều hôm trước mẹ không cho ba nói có lẽ nào là sự thật về thân phận của mình. Tôi không phải con ruột của ba mẹ. Chẳng lẽ, mẹ yêu tôi đến mức cam chịu những gì tôi đã làm sao? Tôi vô tâm quá, tôi muốn xin lỗi mẹ nhưng lại ngập ngừng trước cửa phòng không dám vào. Em tôi, nó nắm tay tôi và đi thẳng vào chỗ mẹ. Lần đầu tiên tôi có cảm giác chị em với nó. Chắc là tôi thương nó rồi, nhưng lúc nhận ra thì chẳng phải là ruột thịt. Tôi nắm chặt tay mẹ và quì sấp:
- Con xin lỗi mẹ, con hư quá đúng không mẹ? Con biết hết rồi, con biết mẹ đã yêu con như thế nào rồi. Con có biết quá muộn không mẹ? Mẹ ơi,con xin lỗi mẹ…
- Con có ghét mẹ nữa không?- Mẹ thì thào.
- Không, mẹ ơi! Con yêu mẹ mà.
- Mẹ cảm ơn con, chưa muộn đâu con gái yêu của mẹ. Cảm ơn Chúa vì con đã nhận ra điều con mới biết đi…
Khi có thứ gì đó thì nên trân trọng, đừng để khi sắp mất đi rồi mới nuối tiếc, rồi cố gắng giữ lại. Vậy nên hãy yêu mẹ mình khi còn có thể. Hãy luôn yêu thương và cầu nguyện với Chúa để Ngài gìn giữ những người thân xung quanh mình. Hãy nhớ lấy!


MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget