Tập san Mục Đồng

BÀI MỚI


VẾT SẸO ÂN TÌNH

Maria Hồng Hà  (TP.HCM)

Kết quả hình ảnh cho chúa jesus 

“Má ơi, con đau ở trên đầu”… Má nó vén mái tóc của nó ra, một cái nhọt khá lớn. Má gọi cả ba nó nữa đến xem, và hôm sau nó được đưa đến bệnh viện. Ba chở nó đi từ sáng sớm bằng chiếc xe đạp cũ. Từ nhà nó đến bệnh viện 8 cây số, nó sợ hãi bám chặt lấy ba. Khi dắt nó vào bệnh viện, thấy ba nói chuyện với bác sĩ và vén tóc nó ra cho bác sĩ xem. Một lúc sau mấy cô y tá đến bên nó, cầm cái kéo và cắt tóc nó. Nó khóc thét lên, ba ôm nó và nói: “Nín đi, bác sĩ chữa cái mụn nhọt trên đầu cho”. Rồi một bác sĩ cao cao đến ngồi cạnh nó và nói: “Để bác chữa cái nhọt trên đầu cho bé nha”. Bác vừa dứt lời, nó thấy đau nhói trên đầu, hét lên: “Đau quá!”. Nó đẩy tay ba ra để trèo xuống đất. Nhưng cánh tay ba thì to và khỏe hơn, ba giữ chặt hai tay nó và giữ cái đầu yên để bác sĩ phẫu thuật cái mụn nhọt. Nó tiếp tục gào lên và cắn vào tay ba để thoát khỏi cảnh đau đớn này. Phẫu thuật xong, trên đầu nó có một cục bông trắng và tay ba nó cũng bị băng lại do răng nó cắn vào.
Trên đường về, ba dừng lại mua cho nó một que kem, món nó thích ăn nhất. Ba nói: “Nín đi, ăn kem rồi mai mốt cái nhọt sẽ khỏi thôi”. Nó loay hoay liếm que kem và quên đi vết đau trên đầu. Kem chảy ra tay nó liếm không kịp, thế là nó lau tay vào áo ba. Ngồi sau chiếc xe đạp, nó thấy ba thật to lớn, bóng của ba che mát cho nó nhưng áo ba ướt mồ hôi vì đường xa. Nó chợt thấy thương ba vô cùng…
Về tới nhà, má ra đón và nhìn vào vết thương. Má chép miệng: “Tội nghiệp, không biết tóc có mọc lại được không?... Ơ, mà tay ba nó bị làm sao vậy?”. Ba cười bảo: “Con còn nhỏ quá người ta không dám gây mê, con lại dị ứng với thuốc tê nên người ta mổ sống, đau quá con cắn vào tay ấy mà… Không sao!”
Một tháng sau, vết thương trên đầu nó mới khỏi hẳn nhưng để lại một vết sẹo dài, và tay ba cũng có một vết cắn nay cũng thành sẹo luôn.
* * *
- Hu… hu… hu…
- Sao lại khóc?- Ba hỏi.
- Bị má đánh đòn.
- Sao vậy?
- Con đánh nhau với thằng Còi…
Ba ôn tồn ôm lấy nó: “Con là con gái không được đánh nhau, nhớ chưa? Bị phạt là đúng rồi!”
- Nhưng tại nó nói con là “Ba mày là đồ tu xuất, má tao nói vậy”, nên con mới đánh nó… Tu xuất là gì vậy ba?
- Con không hiểu hết thì tại sao lại đánh nhau?
- Con không biết nữa! Nhưng con không thích ai đưa ba của con ra chọc ghẹo…
- Thôi… Đi tập viết bài đi…
Nó thấy ba buồn buồn thế nào ấy! Rồi ba ra cái chõng tre bên hiên nhà nằm đánh đưa…
* * *
Mắt anh nhòe đi… Anh nhớ rất rõ năm 1975, với hình ảnh chiếc áo chùng thâm trong tâm trí nhạt nhòa, anh đang là chủng sinh năm thứ hai của Đại Chủng viện. “Ba của Anh bị bắn chết”, được tin ấy anh vội vã trở về nhà. Anh và mẹ xuống tận bãi biển Hà Tiên tìm xác ba. Một viên đạn xuyên thủng bên thái dương. Ôm cái xác lạnh cóng của ba, anh gào lên…
Hai tháng sau, chiến tranh nổ ra dữ dội hơn, Chủng viện bị giải tán. Anh đến gặp cha giám đốc, cha bảo: “Thôi con cứ về, bao giờ thời thế ổn định, Chủng viện mở cửa lại cha sẽ gọi con trở lại”. Trở về nhà chưa được bao lâu, anh cùng đám thanh niên làng được gọi đi làm thủy lợi. Vốn người hiền lành và ôm ấp đời thánh hiến, anh sống gương mẫu là người Công giáo ở mọi nơi. Anh được chia vào đội đào kênh mương, cuộc sống thật khó khăn và đầy vất vả. Làm việc từ sáng sớm đến chiều tối, lặn lội dưới các con kênh rạch, người lúc nào cũng ướt nhẹp và đầy bùn đất, bữa ăn thì chỉ toàn khoai lang hay cơm độn với bo bo. Buổi tối, còn phải tập luyện chạy, hít đất… mãi đến mười giờ đêm mới đi ngủ, và ba giờ sáng đã phải thức dậy. Anh nhớ nhà, nhớ tiếng chuông của Chủng viện, nhớ những giờ kinh nguyện, nhất là Thánh lễ. Anh khao khát được đi lễ, được rước lễ… Tiếng chuông nhà thờ ở đâu đó vọng lại mỗi buổi sáng như mũi kim đâm vào tim anh. Tiếng chuông nhắc anh là một chủng sinh, tiếng chuông như tiếng đập của trái tim anh. Ở vùng kinh tế mới này, anh phải làm việc vất vả nhưng anh vẫn không hề kêu ca hay có ý phản kháng. Anh vẫn đọc Lời Chúa mỗi ngày, cuốn Kinh Thánh nhỏ anh cất giữ cẩn thận bên mình, những khi nghỉ giải lao anh lại mang ra đọc như là nguồn sống để anh tồn tại, và khi mọi người đi ngủ anh vẫn mân mê lần chuỗi.
Sáng hôm ấy, anh phải xuống dưới con rạch khá lớn để đào sâu hơn, nước chỉ mới tới đầu gối anh thôi. Bỗng nhiên anh thấy đau nhói dưới lòng bàn chân, anh vội lên bờ thì người cai đội hét lên: “Làm việc đi, đồ lười biếng!”. Nhưng anh thấy mình không ổn nên anh vẫn cố bước lên bờ, bàn chân anh đầy máu vì dường như anh giẫm phải mảnh sành ở dưới con rạch. Lúc ấy, khuôn mặt anh trắng bệch, và cơn sốt ập đến làm anh run lên rồi rơi vào tình trạng nửa tỉnh nửa mê. Người ta đưa anh vào trạm xá vì bị mất máu quá nhiều và vết thương khá nghiêm trọng. Sau hai ngày anh dần phục hồi, nhưng với vết thương đó anh không thể tiếp tục công việc ở đây.
Rồi họ nhận ra anh là người có học thức và còn biết tiếng Anh, nên điều anh về một trường học gần nhà để dạy học. Anh trở về nhà, buổi sáng đi dạy học chiều về lo việc ruộng đồng, nhưng ước vọng dấn thân cho Chúa vẫn luôn thôi thúc. Vết thương dưới lòng bàn chân dần khỏi với vết sẹo khá dài. Anh trở nên một giáo viên gương mẫu trong trường và trong mắt đồng nghiệp, được học trò thương mến vì thầy giáo hiền, đẹp trai, dạy rất hay và dễ hiểu. Anh đã là giáo viên, nhưng với nghề này anh chẳng đủ tiền để nuôi sống bản thân, và còn mẹ già của anh nữa. Nhưng anh không thể nghỉ dạy được vì dường như cả trường không có giáo viên nào dạy tiếng Anh cả, và nếu nghỉ việc anh phải trở lại vùng kinh tế mới để đào mương thủy lợi, nên anh vẫn tiếp tục dạy học và cố gắng vươn lên trong những hoàn cảnh khó khăn. Anh trở nên một “kiểu mẫu giáo viên” trong trường. Các cô giáo không để anh yên, họ tìm cách tiếp cận, và chọc ghẹo anh. Nhưng với thái độ đứng đắn và vô tư, anh không thích và chẳng để ý đến ai, còn bởi lời hứa của cha giám đốc Chủng viện: “Khi nào thời thế ổn định, cha sẽ gọi con trở lại”.
Ròng rã suốt mười năm, anh vẫn chờ và chờ, chờ một tiếng gọi. Mẹ của anh già và yếu hẳn đi, trong nhà anh là người con duy nhất của bà. Chăm sóc mẹ và mọi việc trong nhà ngoài ruộng anh đều cáng đáng hết. Bao nhiêu cô gái trong xóm thương thầm anh, nhưng họ dần nhận ra anh là người của Chúa, nên họ cũng dần lo lập gia đình vì “con gái có thời” mà.
Hôm ấy… Có cô Út nhà bên cạnh sang…
- Bác Tư ơi… Má con biếu bác con cá chuối, hôm nay nhà con tát ao bắt được…
Mẹ đi vắng nên anh ra nhận con cá chuối to gần 2kg.
- Cảm ơn cô Út nha!
- Ủa… Anh Hai hổng về Chủng viện hả?
- Đang chờ...
- Thôi Út về…
Bất chợt một tiếng “xẹt”…  trên mái nhà! Cô Út đẩy vội anh ra một bên, và cô Út ngã xuống đất máu đầy vai làm anh hoảng sợ. Nhưng anh nhanh chóng bế cô Út chạy xuống trạm xá gần đó. Thời chiến tranh đã qua, nhưng đâu đó vẫn còn những viên đạn lạc hướng, nên cô Út bị trúng viên đạn đó trên vai. Vì viên đạn đi qua mái nhà rồi mới trúng nên vết thương không nghiêm trọng lắm. Viên đạn được gắp ra để lại trên vai cô Út một vết thương khá sâu. Anh nắm tay Út hỏi sao Út cứu anh? Cô Út trả lời: “Vì anh còn phải về Chủng viện làm Cha mà!”
Một năm sau, đám cưới của anh và Út diễn ra trong ngôi nhà thờ nhỏ bé nhưng ấm áp tình yêu thật sự của đôi bạn trẻ này…
- Anh Hai ơi có thư nè!
Dấu mộc bưu điện đã quá một năm bây giờ thư mới tới, đúng là thời buổi! Anh bóc lá thư đọc mà mắt anh nhòe đi… Anh được gọi trở lại Chủng viện. Lá thư anh đợi suốt mười năm, nhưng sao khi nhận được anh lại thất thần như vậy?...
* * *
“Ba ơi! Đọc kinh tối”
Nó thấy ba dường như không nghe nó gọi, nó lại gần lay cánh tay ba. Choàng tay ôm nó vào lòng, ba nói với nó rất nhỏ: “Ba là người tu xuất con ạ”. Nó chợt reo lên: “A… con hiểu rồi, tu xuất là tu ở nhà và mang nhiều viết sẹo trên người như ba phải không?”. Con bé mới bốn tuổi mà như đã hiểu chuyện của ba. Hai ba con nắm tay nhau vào nhà đọc kinh. Tiếng kinh râm ran trong ngôi nhà nhỏ ấm áp này vẫn vang lên mỗi buổi tối.
Sau giờ kinh tối, nó nhõng nhẽo: “Ba ơi, chiều mai ba đi dạy giáo lý cho con đi theo với. Con sẽ ngồi yên không nghịch phá gì đâu. Con đã thuộc kinh Tin, Cậy, Mến rồi cả kinh Tin Kính con cũng thuộc luôn rồi… Nghen Ba?” - “Ừ!”…
Chiều hôm ấy sau giờ dạy giáo lý của ba, các anh chị học xong về hết rồi, nhưng nó thấy ba quỳ thật lâu trong nhà thờ, ánh nhìn của ba dừng lại thật lâu trên cây Thánh Giá. Nó cũng quỳ bên ba thật lâu và nói nhỏ vào tai ba:
- Ba ơi, ba nói gì với Chúa thế?
- Ba xin Chúa chữa vết thương trong lòng ba…
- Chắc đau lắm hở ba?
- Ừ! Nhưng Chúa có cách chữa của Chúa, ba sẽ khỏi thôi… để yêu thương má con và cả con nữa, như ba yêu Chúa vậy.
Ba ơi… Vết sẹo trên đầu con, vết sẹo dấu cắn của con trên tay ba, vết sẹo trên vai của má, vết sẹo trên chân ba… thì đã khỏi và thành sẹo. Còn Chúa chịu đóng đinh trên Thánh Giá lâu như vậy, thì bao giờ vết thương trên tay chân và ngực Chúa mới lành và thành sẹo, hở Ba?
Xoa đầu nó, ba nói: “Vết thương ấy không lành được, vì là vết thương của tình yêu Chúa dành cho con người, trong đó có ba và cả con nữa”…



MỜI GỞI BÀI CỘNG TÁC CHO MỤC ĐỒNG 14

*  MỤC ĐỒNG 13 “Mùa Xuân Ơn Gọi” đã hoàn thiện bản thảo và đang tiến hành dàn trang trình bày để in ấn và phát hành trước Tết Nguyên Đán. Mời quý tác giả tiếp tục gởi bài cộng tác cho MỤC ĐỒNG 14 “Khát Vọng Yêu Thương” (sẽ “khóa sổ” nhận bài vào cuối tháng 3/2020). Xin giới thiệu trước “Lời mở đầu” của tập này để “gợi ý” cho những bài viết của quí vị.

+ Lời mở đầu MỤC ĐỒNG 14


“Hôm sau, ông Gioan lại đang đứng với hai người trong nhóm môn đệ của ông. Thấy Đức Giêsu đi ngang qua, ông lên tiếng: “Đây là Chiên Thiên Chúa!”. Hai môn đệ nghe ông nói liền đi theo Đức Giêsu.
Quay lại, thấy các ông đi theo mình, Đức Giêsu hỏi: “Các bạn tìm gì thế?”. Họ thưa: “Thưa Thầy, Thầy ở đâu?”. Người bảo họ: “Hãy đến mà xem!”. Thế là họ đến, xem chỗ Người ở, và ở lại với Người ngày hôm ấy…” (Ga 1,35-39).

KHÁT VỌNG YÊU THƯƠNG

“Các bạn tìm gì thế?” là câu hỏi mà Đức Giêsu vẫn đặt ra cho người trẻ ngày nay, những người đang loay hoay “tìm một con đường, tìm một lối đi”… Bạn đang tìm gì? Bạn đang ước mơ gì? Đâu là khát vọng trong lòng bạn? Khát vọng ấy có đủ sâu thẳm và mãnh liệt, có đủ cao đẹp và thánh thiêng?
Cuộc sống hiện đại và phát triển mở ra vô vàn cơ hội cho người trẻ. Cơ hội nào cũng có vẻ hấp dẫn và có thể khơi gợi bao nhiêu là ước mơ và khát vọng. Nhưng liệu có phải ước mơ nào cũng đáng được theo đuổi? Liệu có phải khát vọng nào cũng tốt lành? Làm sao để phân định tiếng gọi của những ước mơ? Làm sao để nhận ra đâu là những khát vọng thật sự, và đâu chỉ là những viển vông mơ mộng và ảo tưởng?
Một cuộc sống đáng thương là một cuộc sống mang nhiều ảo tưởng. Với ảo tưởng, người ta theo đuổi nhiều thứ, nhưng rồi chỉ để đánh mất nhiều thứ. Những ước mơ không thực và ham muốn không cùng chỉ có thể mài mòn và làm tàn hao tuổi trẻ…
Thấy hai người trẻ đi theo mình, Đức Giêsu hỏi họ: “Các bạn tìm gì thế?”. Câu hỏi ấy đụng chạm đến tầng sâu thẳm của con tim họ, mời họ trở về với chính mình, để nhận ra khát vọng yêu thương hằng được nung nấu trong trái tim của mỗi người trẻ.
Quả vậy, khát vọng yêu thương là khát vọng mà Thiên Chúa đã đặt vào trái tim của mỗi con người được tạo dựng theo hình ảnh Thiên Chúa. “Chúa tạo dựng nên con cho Chúa, nên lòng con thao thức khôn nguôi cho đến khi được nghỉ yên trong Chúa” (Thánh Augustino, Tự Thuật I.1). Bất cứ một hành trình ơn gọi nào cũng khởi đi với việc nhận ra những khát vọng yêu thương được gởi gắm trong sâu thẳm tâm hồn mình. Khát vọng ấy là nguồn năng lượng nuôi sống, là kim chỉ nam định hướng, là động lực thôi thúc… để mỗi người sống trọn vẹn tuổi trẻ và ơn gọi của mình.
Tuyển tập Mục Đồng tập 14 là tiếng nói của khát vọng vang lên từ trái tim của nhiều người trẻ. Họ là những người đã bị chất vấn về khát vọng của cuộc đời mình. Họ được mời gọi “Đến mà xem”. Bằng cách nào đó, họ đã “đến”, đã “xem”, và đã được “ở lại” với Đấng đã mời gọi mình. Họ được dạy để khám phá ra mình là ai, để yêu thương và đón nhận chính mình, để biết đâu mới thật sự là hướng đi của cuộc đời mình… Bằng cách nào đó, họ đã được đụng chạm và được biến đổi.
Xin trân trọng giới thiệu tuyển tập “Khát Vọng Yêu Thương”. Hẹn gặp lại quý vị và các bạn trong tuyển tập Mục Đồng 15: “Đường Phục Vụ”.


KÝ ỨC NGỦ QUÊN…

Nguyễn Thị Bích Phượng  (Quy Nhơn)

Hình ảnh có liên quan

Những cơn mưa đầu mùa rả rich, âm vang tí tách bên khung cửa sổ nhỏ. Bầu trời xám xịt một màu buồn hiu hắt, gợi nhớ cái ngày ảm đạm ấy... Ngày ấy, trời cũng tối đen như mực, tiếng kèn, tiếng cầu kinh văng vẳng hòa trong những giọt mưa nghe mà đứt từng đoạn ruột. Đó cũng là ngày tôi mãi mãi không còn gặp lại bà Cố nữa.
Thuở còn bé, khi gia đình còn nhiều vất vả, ba tôi đi làm xa, mẹ và tôi đành về sống với ngoại một thời gian. Hằng ngày mẹ phụ bà ngoại ngồi chẻ lác, rồi đến nhuộm màu cho chúng, cuối cùng là ngồi dệt chúng thành một chiếc chiếu đủ màu sắc sặc sở. Trong lúc mẹ và bà ngoại làm việc thì tôi thường hay lẻn chạy sang căn nhà nhỏ cạnh bên, đó là căn nhà của bà Cố. Bà khi ấy cũng đã ngoài tám mươi, cơ mà bà còn tinh anh lắm, nghe thấy bước chân lạch cạch bé nhỏ của tôi là bà phát hiện ra ngay. Mỗi lần như vậy bà cười khẽ bảo: “Con bé Ròm phải không, vào đây con!”. Cái tên “Ròm” ấy là do Cố đặt cho tôi, bởi ngày ấy thân hình tôi bé tí teo. Cố có thói quen rất lạ là thích ngồi bên cửa sổ nhìn ra chân trời xa xa, miệng lầm thầm đọc những kinh nguyện quen thuộc, nên chiếc giường của Cố cũng được đặt gần cửa sổ để lúc nào cố cũng thấy rõ mọi thứ. Mặc dù tuổi bà đã cao, nhưng trong suy nghĩ của tôi bà vẫn còn trẻ lắm. Bà có những câu chuyện về thời còn trẻ, những ngày bà quen ông rồi cùng ông bôn ba khắp nơi. Cả những thăng trầm cuộc đời, bà hay tỉ tê cho tôi nghe, mặc dù khi ấy tôi chả hiểu bao nhiêu. Cố là người đầu tiên dạy tôi cách cầm đũa, muỗng như thế nào cho đúng cách, rồi đến ăn như thế nào cho khoa học, trước khi ăn phải nhớ làm dấu tạ ơn Chúa… Ngày ấy những điều bà nói đều làm tôi thích thú nhiều lắm.
Nhà bà Cố được xây trong một khu vườn rất rộng, Cố cũng nuôi nhiều con vật lắm, nào là gà rồi có cả chó lẫn mèo nữa. Có lẽ được di truyền từ Cố mà từ bé tôi đã thích chơi đùa cùng với thú cưng, đến giờ thói quen ấy vẫn còn. Tôi còn nhớ phía sau nhà Cố có một bụi dâu tằm rất sai quả, đó là Cố chỉ cho tôi biết, cứ mỗi lần ghé nhà Cố chơi là tôi lại lẻn ra sau vườn rồi mang về một bụm dâu ửng hồng, vị chua chua của trái dâu khiến vị giác tôi vô cùng khích thích.
Sau khi gia đình ổn định, ba đưa tôi và mẹ về nhà riêng ở, từ đó tôi ít được gặp bà hơn. Những ngày đầu về nhà mới chẳng khi nào là tôi không nhớ Cố, cứ cuối tuần tôi lại đòi mẹ chở về thăm ngoại và Cố. Có dạo Cố ngày một yếu hơn, đó là thời gian mắt Cố không nhìn rõ được nữa, mỗi lần ghé thăm Cố tự nhiên nước mắt tôi lại chực trào. Dù không nhìn thấy rõ tôi nhưng chỉ cần nghe tiếng bước chân là bà đoán ra tôi ngay. Cố hay xoa đầu tôi rồi bảo: “Mồ tổ nhà mày! Ăn gì mà nay lớn ghê nhỉ, lâu lắm mới thấy về thăm Cố”. Cái giọng khàn khàn vì nhai trầu của Cố khó có thể nhầm lẫn với một ai khác. Mặc dù đã già yếu nhưng cố vẫn giữ thói quen nhai trầu mỗi ngày, khắp sân nhà đều là những đốm đỏ lòm, đôi lúc làm tôi giật mình khi lỡ giậm phải chúng. Tôi thích ngồi cạnh Cố nhìn bà têm trầu, nhai trầu, rồi xoa xoa bàn tay khô gầy của mình. Chắc ngày trẻ Cố tôi xinh đẹp lắm, mắt Cố to tròn, mặc cho tóc đã trắng gần hết đầu nhưng bà Cố vẫn giữ mái tóc dài ngồi xõa bên khung cửa.
Ngày Cố ốm nặng, không còn đi lại được nữa, chỉ nằm im trên chiếc giường cũ bên cửa sổ, Cố hay nhìn ra cửa như đang chờ đợi điều gì đó mà ngày ấy tôi không hiểu được. Sau đó tôi nhớ có một khoảng thời gian tôi không được gặp Cố nữa, ngoại tôi bảo, bác trai đã đưa Cố ra ngoài Bắc để tiện chăm sóc cho Cố. Rồi một ngày mưa rất to, tôi vừa đi học về đã thấy ba và mẹ tôi tỏ ra rất gấp gáp, thấy tôi mẹ nói: “Cố mất rồi con à, giờ mẹ và ba phải về đưa Cố”. Tôi chưa định hình điều gì đang xảy ra, mất là cái gì, có phải là không mở mắt ra được nữa không, là không còn xoa đầu tôi nữa không… Nước mắt tôi chực trào, hai má đỏ hây lên, đôi chân cứ run run chả biết mình đang ở đâu nữa. Khi đó tôi còn bé lắm, có thể chưa hiểu mấy sự chia xa là gì, chỉ thấy trong lòng trống trải như mất đi một thứ gì đó quan trọng lắm, thân thuộc lắm. Chắc vì sợ tôi còn nhỏ dễ bị ám ảnh nên ngày đưa Cố đi mẹ không cho tôi về tham dự lễ an táng, tôi chỉ biết ngồi thẩn thờ bên hiên nhà, tiếng mưa rơi ngoài kia như khóc thương cho sự ra đi của Cố. Đến mãi về sau, nỗi mất mát ấy vẫn luôn để lại nỗi ám ảnh trong lòng tôi, dường như một phần tuổi thơ tôi cũng chết lặng từ ngày ấy, tôi ít chơi đùa nhảy nhót như trước kia nữa.
Thời gian thấm thoát trôi nhanh, nay tôi đã trưởng thành, không còn là con bé “Ròm” như ngày nhỏ nữa, thế nhưng tôi vẫn thích cái tên Cố đặt cho tôi. Mỗi khi có dịp về thăm ngoại, tôi lại ghé qua thắp hương, đọc vài kinh cầu cho linh hồn Cố được nghỉ yên trong tay Chúa, rồi kể Cố nghe về những chuyện tôi trải qua. Với tôi, Cố như một người bạn để tôi có thể trải lòng mình những lúc mệt mỏi. Sau khi Cố mất, bụi dâu tằm cũng héo rồi chết đi, tôi đã không còn được thưởng thức cái vị chua chua tê tê đầu lưỡi ấy nữa. Những kí ức về bà như một quyển cẩm nang sống mà tôi luôn mang theo bên cạnh mình, mỗi khi vấp ngã trên đường đời, tôi lại đem chúng ra làm sức mạnh mà vượt qua. Tôi vẫn luôn tin rằng Cố chẳng đi đâu xa cả mà vẫn luôn ở bên cạnh tôi, luôn thương yêu bảo ban tôi như ngày nào. Với tôi, đó là một phần kí ức bị ngủ quên mà thôi.
Đêm qua trong giấc mơ, tôi thấy một bà tiên bay từ trên trời xuống, mái tóc trắng dài, đôi mắt to tròn, bà cười với tôi, nụ cười thật quen thuộc. Giật mình tỉnh dậy, tôi nhìn sang ô cửa cạnh giường, hình như ngoài trời đang đổ cơn mưa…

LỜI MẸ DẶN…

Minh Chuyên (Dòng Đa Minh - Bắc Ninh)

Kết quả hình ảnh cho MARY 

Nó, một con người mạnh mẽ, cá tính, xinh xắn. Không dám nói là hoàn hảo, dù ở lứa tuổi này mà nó đã có một sự nghiệp lớn trong tay. Cách đây 5 năm, khi còn là một cô bé trung học phổ thông, nó đã đam mê kinh doanh như bố mẹ nó. Từ những bài đăng bán hàng online trên mạng xã hội, giờ nó đã có hai cửa hàng lớn trong tay về mỹ phẩm cao cấp và thời trang cho giới trẻ. Không chọn cho mình trường đại học nào, nó đi sâu vào tìm hiểu các dòng sản phẩm làm đẹp. Với tính cách nhanh nhẹn, gương mặt xinh xắn và chìu khách, nó chiếm được lòng của khách hàng, trong đó có anh.
Anh, một con người chững chạc, nhẹ nhàng và điềm đạm. Nơi anh hội tụ đủ mọi mặt của một người đàn ông lý tưởng, anh có thể cho nó mọi thứ mà nó cần. Thế nhưng anh không thể chiếm được cảm tình của bố mẹ nó, đơn giản vì anh không có đạo.
Ba năm trước, nó gặp anh trong một buổi lễ hội của doanh nhân trẻ. Và rồi, mối tình đầu của nó bắt đầu nẩy nở, cũng đẹp như trăng rằm vậy. Nó biết chắc chắn một điều là chuyện tình của nó và anh sẽ như của chàng Romeo và nàng Julie, sẽ không có cái kết tốt đẹp. Nhưng tình cảm nó dành cho anh quá lớn. Nhiều lần, nó lấy hết can đảm để gạt anh ra khỏi cuộc đời nó, nhưng nó không sao làm được. Nó đành mặc kệ cho đời, đến đâu hay đến đó!
Một chiều Chúa Nhật kia, nó dẫn anh đi lễ, tại anh năn nỉ mãi. Cả buổi lễ anh cứ hỏi đủ chuyện, nó chỉ ra hiệu cho anh im lặng, điều đó khiến anh càng tò mò hơn về những gì đang diễn ra… Và rồi, cái tin Phương Thanh (là nó) có bạn trai dẫn đi lễ cũng đến tai mẹ nó.
- Alô, Thanh à cháu?
- Dạ!
- Cháu biết gì chưa? Mẹ cháu biết cháu quen Tuấn rồi đó!
- Sao bố mẹ cháu lại biết?- Nó hốt hoảng hỏi lại dì nó, giọng lắp bắp.
- Chắc hôm rồi cháu đưa nó đi lễ, đúng không? Mẹ cháu cứ hỏi dì mãi, dì bảo dì không biết. Mẹ cháu hù luôn cả dì: “Dì mà giấu chị mày thì dì chết với tôi!”…
- Cháu phải làm thế nào bây giờ? Cháu sợ quá!
- Dì nói này… Nếu cháu chưa đủ can đảm nói với bố mẹ, thì cách tốt nhất cháu cứ nói dối đi, không là rách việc đó!... Không thì cứ thưa một tiếng với bố mẹ xem sao, chứ cháu mãi giấu thế này đâu được!
- Dạ, dạ… cháu sẽ tính. Cháu cảm ơn dì. Cháu chào dì ạ!
Cúp máy, bầu trời bỗng đen nghịt với nó, dường như có một trận bão đang ập tới vậy. Đoạn đường từ cửa hàng về nhà, nó miên man suy nghĩ: Làm thế nào bây giờ? Bất chợt, nó nhớ tới Mẹ: Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp ở nhà thờ Thái Hà. “Xin Mẹ giúp con… Chúa ơi! Con phải làm thế nào bây giờ?”- Nó lẩm bẩm cầu nguyện với Chúa, với Mẹ.
Đoạn đường về nhà sao hôm nay ngắn thế, nó kéo ga chậm hết sức có thể rồi mà vẫn đến nhà mất rồi! Nó đẩy cửa bước vào… Bố đang ngồi trên ghế sopha xem tin tức, chị Thảo giúp việc đang loay hoay trong bếp, ngó nghiêng không thấy mẹ đâu, chỉ có Minh Đức, em trai nó reo lên: “A… chị Thanh về rồi!”. Nó chào bố và bước vào nhà. Bố vẫn cười tươi như mọi ngày với câu hỏi quen thuộc:
- Hôm nay con thế nào, ổn chứ?
- Dạ con vẫn ổn bố ạ! Mẹ đâu bố?- Nó cười và hỏi lại.
- Mẹ trên phòng… À, mẹ bảo khi nào con về lên gặp mẹ đó.
- Thế ạ! Có chuyện gì thế bố?- Nó hỏi bâng quơ.
- Bố không biết, con lên xem mẹ có chuyện gì.
Nó hồi hộp lê bước lên cầu thang, tới gần của phòng mẹ, nó nín thở và gõ cửa. Ngoài trời gió cũng ngưng thổi như lòng nó vậy. Trong phòng là một người phụ nữ tuổi ngoài tứ tuần, nhan sắc vẫn mặn mà, kiểu cách doanh nhân. Chẳng biết từ khi nào người mẹ hiền dịu của nó trở thành một bà mẹ khó tính và lạnh lùng, trong chuyện tình cảm của nó đã quyết một điều như đinh đóng cột là: Nó không được lấy chồng bên lương.
- Mẹ… mẹ gọi con ạ!
- Ừ, về rồi à?... Mẹ hỏi con cái này: Con đang quen anh chàng nào phải không?
- Dạ…
- Mẹ nói rồi… Con quen ai cũng được hết, nhà nghèo rớt mồng tơi cũng được, miễn nhà đó phải có đạo, còn không con đừng nói thêm một câu gì với mẹ… Cái thằng mà con dẫn đi lễ đó, mẹ biết rồi, mẹ không đồng ý, tuyệt đối không! Mẹ không cần biết gia cảnh nhà cậu ta như thế nào, con và nó yêu nhau ra sao… Không là không! Mẹ không muốn nhắc lại chuyện này một lần nào nữa… Đừng để bố con biết, không thì lại bảo sao mẹ không nói nhé!
Nó đứng như trời trồng. Im lặng, không dám cãi mẹ nửa lời. Nó biết mẹ làm như thế là vì nó. Bây giờ biết bao cảnh gia đình khác đạo ly hôn tan tác, mẹ làm như thế cũng chỉ vì lo cho nó.
* * *
Buổi tối hôm đó, Tuấn khôi ngô tuấn tú trong bộ đồ lịch sự, một mình phiêu bạt đến nhà thờ Thái Hà, nơi nổi tiếng với bức ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Anh chẳng có đạo, chẳng biết Mẹ là ai, nhưng sau lần nghe Thanh kể về Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp ở nhà thờ Thái Hà, hôm nay một mình anh tìm đến. Không biết buổi tối hôm nay có việc gì, anh thấy khuôn viên nhà thờ đông người lắm. Mọi người đang đứng trước một hang đá, nơi có đặt một bức tượng, miệng đọc lời kinh mà anh nghe quen quen mỗi lần Thanh hay nhẩm… “Kính mừng Maria đầy ơn phúc”...
Làm thế nào bây giờ? Giữa chốn đông người như thế này, anh cảm thấy lạc lõng quá. Năm phút, mười phút, rồi mười lăm phút trôi qua… dòng người đã thưa dần. Anh không biết phải bắt đầu từ đâu? Mục đích anh đến đây không phải để xin khấn Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, mà đơn giản anh tìm đến xin học khóa giáo lý dự tòng. Anh biết bố mẹ Thanh sẽ không bao giờ chấp nhận anh, nên anh đang cố tìm cho mình một tia hy vọng. Anh đi dạo chung quanh khuôn viên nhà thờ, lòng ngổn ngang suy nghĩ. Anh cũng không biết hỏi ai… Anh lẩm bẩm: “Trời, mình đi khắp đó đây, nước trong nước ngoài, nhưng chưa bao giờ cảm thấy lạc lõng và khác biệt như vậy! Nghe Thanh nói những người đi tu thì mình sẽ phải xưng là cha - con, sơ - con… Nhưng làm thế nào để biết ai là cha, ai là đây? Nếu là các sư ở chùa thì còn dễ nhận biết mà chào hỏi, vì họ không để tóc và họ luôn mặc tu phục. Chứ đằng này, cha cũng để tóc như người bình thường, áo quần cũng mặc như vậy, làm sao mình biết đây? Thôi mình cứ liều hỏi thử xem thế nào. Tuấn suy nghĩ rồi mạnh dạn tiến lên sau hơn một giờ đồng hồ đi lòng vòng ở khuôn viên.
“Em chào cha!”- Vừa bật ra khỏi miệng mấy từ, Tuấn vội vàng xua tay lắc đầu lúng túng, biết mình vừa sai. Một người với nụ cười thân thiện đưa tay ra chào Tuấn.
- Chào anh, anh cần giúp gì không?
- Em phải xưng hô thế nào ạ?- Tuấn cười ngượng ngùng.
- Thầy thôi, mình là thầy giúp xứ ở đây.
Tuấn nhớ Thanh từng nói: Thầy, cha, sơ thì xưng là con. Anh nhớ bài rất kỹ nên vội vàng nói: “Thưa thầy, con muốn đến xin học giáo lý dự tòng ạ!”. Thầy cười nhẹ và đáp: “Vâng, mời anh vào phòng khách”.
Gần ba mươi phút nói chuyện với thầy xứ, anh ra về với một khuôn mặt vui tươi. Anh định gọi điện báo cho Thanh về kế hoạch của mình. Nhưng niềm vui này anh muốn làm Thanh bất ngờ, anh tin Thanh sẽ vui khi anh làm như thế.
* * *
Còn Thanh sau khi nghe những lời cảnh báo của mẹ, nó chẳng thấy màu hồng của cuộc sống đâu nữa. Nhìn lên bàn thờ nhỏ trong căn phòng đầy ắp tiện nghi, nước mắt nó lăn dài nhìn bức ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp ở giữa phòng, lòng thì thầm cầu nguyện… Nó nhớ Tuấn. Chẳng hiểu vì sao từ lúc mẹ cấm nó yêu Tuấn, nó lại càng nhớ và thương Tuấn nhiều hơn. Nó mong đến Chúa Nhật hơn bao giờ hết, để nó lại đưa Tuấn đi lễ. Bao nhiêu kiến thức giáo lý của nó học từ trước đến nay, nó mang ra chỉ hết cho Tuấn. Chàng trai khôi ngô tiếp thu bài khá nhanh, cộng thêm kiến thức đang học ở lớp giáo lý dự tong, anh đã nhận được lời khen của nó.
Ngày bế giảng khóa học, anh mời nó đến dự. Nhưng nó không hề biết việc Tuấn đi học. Nó ngạc nhiên nhìn Tuấn cầm trong tay chiếc bằng. Nó ôm Tuấn và khóc. Nó thật bất ngờ vì người mình yêu lại có thể một mình làm việc này trong suốt sáu tháng qua. Những hôm đưa Tuấn đi lễ Chúa Nhật về, nó phải đối diện với mẹ, với những lời nhắc nhở gay gắt và cả những lời răn bảo của mẹ. Chẳng hiểu sao nó chỉ thưa với mẹ là: “Vâng, con hứa với mẹ con sẽ không bao giờ lấy chồng bên lương”. Thực sự, chưa một lần nó nói với Tuấn về việc học đạo, bởi nó biết rõ gia cảnh của Tuấn là không thể. Anh là con trưởng, lại là con trai duy nhất của nhà họ Văn.
Giờ đây, nhìn tấm bằng giáo lý hôn nhân dự tòng, nó ao ước có một cái kết hạnh phúc và viên mãn. Nó dẫn anh đến bên hang đá Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp và hỏi: “Anh có tin Mẹ không?” - Anh siết chặt tay nó và nói: “Anh tin… Anh tin tất cả những gì Hội Thánh dạy, tin ở bên cạnh em sẽ được hạnh phúc và anh tin bố mẹ em sẽ đồng ý... Vì ngày nào đi học giáo lý, anh cũng cầu nguyện thật lâu với Mẹ Maria, anh tin Mẹ sẽ nhận lời anh. Giờ anh không còn cảm thấy lạc lõng như hôm đầu đến đây nữa. Anh mong chúng ta sẽ có một thánh lễ hôn phối hạnh phúc ngay tại nơi này. Sẽ có Mẹ chứng giám cho tình yêu của anh và em”.
Rồi ngày hạnh phúc của anh và nó cũng diễn ra. Trong bộ vest thật đẹp, anh một mình quỳ trước tượng Đức Mẹ và cầu nguyện. Anh thầm cảm ơn Mẹ đã ban cho anh những gì anh cầu xin. Anh hứa sẽ mang lại hạnh phúc cho Thanh, người con gái anh yêu.
Mẹ Thanh cũng đến trước đài Đức Mẹ và khóc, giọt nước mắt của hạnh phúc. Bà hạnh phúc vì con gái bà may mắn lấy được một chàng trai tốt. Bà quay qua nói với Tuấn: “Con à, từ nay con là con của Mẹ, con hãy nhớ chạy đến bên Mẹ luôn nhé, kêu xin Mẹ trong tin tưởng và cậy trông. Và con hãy nhớ, hôm nay con đã được rước Chúa vào lòng, con đi đâu nhớ rủ Chúa đi với con, làm gì nhớ rủ Chúa cùng làm nghe!”
Những ánh điện trên hang đá lấp lánh như những vì sao chiếu rọi xuống hai bóng người. Tiếng hát thánh thót vang lên trong thánh đường: “Tay trong tay bước vào nhà Chúa, tim trọn đôi nối trọn mối tình, trọn mối tình xin vào tay Ngài, một ngày vui hoa nến đẹp tươi. Tay trong tay lời dâng chiều nay, trọn tháng ngày cánh chim cùng bay, đường trần ai dù bao đắng cay, biết trong đời có nhau từ đây… Vào dâng Cha trăm năm đã ươm mộng đời, duyên từ trời duyên xuống đời ai. Xin trọn đời duyên thắm đừng phai…”



NGÀY VỀ

Phaolô Trần Văn Sơn (Phú Thọ)

Kết quả hình ảnh cho jesus 

Sau 5 năm xa quê, trong lòng anh lúc nào cũng mang nặng nỗi nhớ bố mẹ, nhớ những bữa cơm gia đình… Hôm nay trở về, anh mang theo bao nỗi niềm khắc khoải, sao đường về lại xa đến vậy? Bước đi trên con đê làng, đôi chân anh có lúc nhanh thoăn thoắt nhưng có lúc chẳng hề muốn bước, bởi biết bao suy nghĩ ùa về trong tâm trí anh: Không biết bố anh có đón nhận anh không? Mọi người xung quanh sẽ nhìn anh như thế nào?... Anh đưa mắt nhìn con sông đỏ nặng phù sa vẫn lặng lẽ trôi, mang theo bao nỗi buồn vui của kiếp người.
Thế là sắp được trở về ngôi nhà thân thương bao năm xa cách. Mọi cảnh vật chẳng thay đổi là bao, ngôi nhà thờ vẫn mang nét đơn sơ, cổ kính thưở ấy. Chính nơi đó, anh cảm nhận được hương vị của sự bình an, của sự thánh thiện. Anh đứng lặng nhìn qua những song cửa gỗ, sâu vào bên trong, anh như bị cuốn hút bởi những tiếng gọi thì thầm. Là tiếng Chúa sao?
Ngước mắt nhìn lên thánh giá Chúa, Ngài vẫn giang tay chờ đón, như muốn ôm anh vào lòng. Như người cha ôm con nâng đỡ, ủi an, vỗ về khi con vấp ngã. Anh vẫn lặng thinh, ngắm nhìn Chúa đang giang tay trên Thập Tự và hồi tưởng lại quá khứ…
* * *
Năm ấy, anh bỏ nhà đi chỉ vì hiềm khích với bố. Bố anh, ông ấy là một người rất gia trưởng, khó tính. Gọi là “đạo gốc” nhưng chẳng sống đạo bao giờ, những việc đơn giản là làm dấu thánh giá, cái nghĩa cử cao đẹp ấy chẳng biết đã bị ông lãng quên từ bao giờ? Chắc có thể là sau gần 20 năm lam lũ vất vả vào Nam ra Bắc kiếm sống, vì thế mà đời sống đạo của ông đã bị “bụi trần” phủ lấp!
Bố anh trở về sau những ngày vất vả ngược xuôi, tưởng chừng cuộc sống sẽ êm đềm, nhưng rồi mọi thứ đã đổi thay. Ông chẳng muốn mẹ con anh đi lễ, hay đi nhà thờ đọc kinh nữa, vả lại ông cũng không bao giờ muốn ai nhắc đến Chúa trước mặt mình! Có ai khuyên ông đi lễ, thì ông nói: “Đạo tại tâm, việc gì phải đi đâu!”
Cứ mỗi khi mẹ nhắc nhở các con phải sống đạo cho tốt, đêm ngày phải phó thác cậy trông vào Chúa, vào Đức Mẹ, xin Ngài ban ơn nâng đỡ cho gia đình mình, cho công việc học tập nữa, thì bố thường khó chịu, quát tháo khi nghe những lời ấy của mẹ: “Chúa nào ban cho chúng mày… Không làm lấy gì đổ vào mồm”. Mẹ anh biết ý chẳng muốn nói lại, im cho xong chuyện, nói ra thì lại thêm cãi nhau. Có những lúc mẹ con anh đi lễ, ông lại có những câu nói đay nghiệt: “Mẹ chúng mày! Đi cho lắm vào, ngày nào cũng đâm mặt đi, nhà người ta giàu có thì người ta mới đi, nhà mình nghèo thì đâm mặt đi làm gì!”…
Nỗi buồn lúc nào cũng hằn sâu trên gương mặt mẹ, mẹ anh chỉ biết cầu xin, dâng lên Chúa người chồng cứng đầu, cứng cổ này. Lắm lúc mẹ cũng phải nói lại vài lời cho ông ấy hiểu: “Không có Chúa ban ơn thì lấy đâu ra sức khỏe mà làm việc, mà có công ăn việc làm ổn định?”… Nhiều lúc quá buồn, anh chỉ muốn xin Chúa một điều: “Lạy Chúa, xin Chúa cho bố con ‘ngã ngựa’ một lần như ông Phaolô trên đường đi Đa-mát. Để bố con quay về nẻo chính đường ngay”…
Ngày giáo họ anh chầu Thánh Thể thay giáo phận, mọi người ai cũng vui mừng háo hức đi chầu Chúa. Anh cũng muốn đi vì đã bao lâu anh không được tham dự một giờ chầu Thánh Thể vì sự cấm đoán của bố, anh “thèm”, anh “khao khát”. Anh ngỏ ý xin bố nhưng ông ấy không đồng ý. Nhưng rồi anh đã bỏ mặc sự ngăn cấm ấy. Tan chầu trở về, một sự giận dữ hiện lên trên khuôn mặt bố:
- Ai cho mày đi lễ? Tao bảo mày ở nhà cơ mà! Bố mày làm bục mặt ra mà mày còn đâm mặt đi à!
Sau những lời cáu bẳn, với tính khí tự nhiên bố anh lại có những hành động thô tục. Nỗi căm giận, uất ức bỗng dâng trào bên trong con người anh như giọt nước tràn ly. Anh muốn nói ra hết những tâm tư suốt những ngày bị dồn nén:
- Bố không đi lễ thì để mẹ con con đi, bố đừng sống ích kỉ như thế… Bố nên nhớ mình là người có đạo đấy!
Những đường gân trên khuôn mặt bố nổi hằn lên trong sự tức giận:
- Đồ mất dạy! Mày dám lên mặt dạy đời tao à? Tao là bố mày hay mày là bố tao hả? Biến … Cút khỏi nhà tao… Tao không có đứa con như mày.
Tại sao trong giây phút này anh lại căm giận ông đến như vậy, anh nghĩ anh không thể sống trong gia đình có một người cha như thế. Anh biết anh ra đi mẹ anh sẽ vất vả, nhưng anh nghĩ dù sao đó cũng là sự chọn lựa của riêng anh.
* * *
Những ánh nắng le lói, xuyên qua những kẽ lá của những hàng cây ven đường, Sài Gòn rộng lớn mĩ lệ là thế! Những tòa nhà san sát cao ngất ngưởng, dòng người, xe cộ cứ nối đuôi nhau trên những con phố…
18 tuổi, lần đầu tiên xa nhà, anh đặt những bước chân ngập ngừng, bước từng bước lạ nơi đất khách quê người. Trong cái nhìn mới, anh đã ấn tượng với cuộc sống nơi thành phố nhộn nhịp và tấp nập này. Anh biết mình phải tự lập, phải đi làm để kiếm sống, và anh cũng nhanh chóng tìm được việc làm. Công việc của anh lúc thì phục vụ quán ăn, lúc thì đi bán hàng hay làm cửu vạn… Cuộc sống nơi phồn hoa xô bồ, dần biến anh trở thành con người khác. Anh nghĩ cuộc sống như thế sẽ làm anh quên đi hết mọi chuyện, nhưng không, cuộc sống ấy càng làm anh mệt mỏi, chán ngán. Biết bao lần, nỗi nhớ nhà ùa về khi màn đêm buông xuống. Anh biết chính cái tôi, cái sĩ diện, cái nông nổi bồng bột của tuổi trẻ nó đã đưa anh đến đây.
Những ngày xa nhà, anh hứa với lòng mình sẽ cố gắng kinh nguyện, đi lễ hằng ngày. Nhưng điều ấy chỉ như ánh nến vừa thắp lên đã bị gió làm vụt tắt. Mọi cám dỗ như mây mù giăng lối, bao quanh cuộc đời anh. Ngày đi làm kiếm tiền, đêm lại đi nhậu nhẹt với bạn bè, hay cùng bạn bè đua xe thâu đêm cho quên đi những đắng cay, uất hận mà anh phải chịu. Anh lao vào đời bằng những sự tình cờ theo lời mời gọi của chúng bạn. Chúa đâu còn trong tâm trí anh nữa!
Sau cái đêm ngộ độc rượu suýt chết, anh mới nhận ra rằng, chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy anh đã không còn nhận ra mình nữa. Thế anh mới hiểu ra và cảm thông cho bố suốt mấy mươi năm xa nhà. Anh chỉ muốn nói lời xin lỗi bố anh ngay lúc này. Ngước lên nhìn thánh giá Chúa nơi căn phòng trọ chật hẹp, anh sực tỉnh là đã bao lâu mình chưa đi lễ, chưa xưng tội, đã bao tháng ngày mình bỏ kinh nguyện sáng tối… “Lạy Chúa lòng lành vô cùng… Mình còn là người Công giáo nữa không? Lạy Chúa, con xin lỗi, sao con lại bỏ Chúa một cách phũ phàng đến như vậy... Chẳng lẽ tiền tài, thú vui nó đã chôn vùi con người đạo đức của con ngày xưa rồi sao?”… Những dòng nước mắt đang lăn dài trên khóe mắt, tâm trí anh dần được hé mở, anh cảm thấy nơi con tim có gì đau nhói.
Đã lâu, anh không còn nghe tiếng chuông nhà thờ giữa lòng thành phố, nhưng hôm nay tiếng chuông ấy vang lên như xé tan cõi lòng anh. “Thiên thần” và “ác quỷ” đang đấu tranh dữ dội trong tâm hồn anh. Anh chợt nhớ lại câu nói mà cha xứ anh đã nói với anh, khi anh còn là tu sinh: “Hãy nhìn lên đừng nhìn xuống, trên kia mới có vinh quang vĩnh cửu, dưới này chỉ toàn phù vân”.
Anh cảm nhận thánh lễ hôm nay khác hơn những thánh lễ khác. Anh đến sớm hơn, quỳ thật lâu trước nhan thánh Chúa để “nhìn lại mình”. Anh muốn được “gột rửa” lại tấm áo cuộc đời sau bao ngày sa ngã. Trong thánh lễ, cha chủ tế mời gọi mọi người suy nghĩ về hình ảnh người con thứ và người cha trong dụ ngôn người cha nhân hậu. Hai hình ảnh ấy đã xoáy sâu vào tâm trí anh làm toàn thân anh bủn rủn. Anh suy ngẫm về những lời cha nói: “Thiên Chúa là Cha giàu lòng thương xót, luôn yêu thương con người ngay khi còn là thù địch với Ngài”. Hình ảnh người bố hiện lên trong tâm thức, ngay lúc này anh muốn cất bước trở về bên người bố thân yêu.
Thánh lễ kết thúc, anh nhanh chân tới gặp vị linh mục để chia sẻ về những điều anh đang gặp phải trong suốt năm tháng qua. Sau cuộc gặp gỡ, anh cảm thấy bình an nơi tâm hồn với lời khuyên: “Con hãy trở về, vì cha con vẫn chờ con. Đừng cứng đầu nữa… Mà cha thấy nơi con có nét gì đó ‘chân tu’ lắm!”. Những lời nói ấy như đập mạnh vào cánh cửa tâm hồn, làm bừng dậy cái ước mơ trở thành linh mục hồi nhỏ, với mong ước đem nhiều người như bố trở về với Chúa. Những ánh sao trên bầu trời đêm nay bỗng lung linh huyền diệu như đang soi dẫn cuộc đời anh.
* * *
Những hàng cây bằng lăng bên hông nhà thờ vẫn lặng yên, đâu đó chỉ có những tiếng chim mẹ gọi con da diết. Trong sự tĩnh lặng chỉ mình anh với Chúa, anh gục đầu, nước mắt lại ứa ra. Tâm trí anh đang rối bời: Anh không biết phải đối diện với bố ra sao? Anh không biết mình còn đủ can đảm để mở lời, không biết bố có đón nhận anh không ?… Tiếng sụt sịt của ai đó làm anh giật mình. Ngước nhìn lên, anh thấy phía hàng ghế đầu, ngay trước tượng Lòng Chúa Thương Xót, một người đàn ông tóc đã bạc đang quỳ gối, hai tay ôm mặt thì thào trong nước mắt: “Lạy Chúa, xin thương xót con, xin cho nó trở về với con”… Anh nhướn mắt, cố nhìn bóng người đó. Có lẽ người đàn ông không để ý đến anh đang ngồi nép mình đằng sau chiếc cột nhà thờ. Càng cố nhìn, anh càng nhận ra dáng dấp kia quen thuộc… Anh chợt sững người: Là bố anh! Anh không thể tin vào mắt mình nữa. Anh như muốn đưa tay ra để chạy đến ôm lấy bố nhưng không dám.
Những cơn mưa bất chợt đến, làm cho không gian trở nên tù túng. Những lời rì rầm trong nước mắt của bố khiến lòng anh rân rân. Anh nhẹ đứng dậy, rón rén bước đến sau lưng ông, lấy hết can đảm, khẽ cất lên một tiếng: “Bố!”… Người cha giật mình quay lại, ông sững người khi thấy đó là anh, bất giác ông thốt lên: “Nam… Nam… Con đã về rồi sao?” . Nước mắt ông ứa ra, ông vòng tay ôm lấy anh. Anh dường như chết lặng… Những dòng lệ tuôn rơi hòa với dòng chảy của đất trời đã xóa tan đi những hờn giận của lòng người. Nam quỳ thụp xuống, nghẹn ngào trong tiếng nấc:
- Bố ơi! Con xin lỗi… Con đã sai…
- Không ! Bố xin lỗi vì bố cũng sai… Chỉ vì bố… bố… không hiểu về Chúa… Nhưng từ ngày con đi bố đã hiểu…
Cơn mưa nay đã ngớt, nhường chỗ cho những ánh nắng vàng tươi mới. Những chú chim lại vươn mình bay trên khoảng trời xanh bao la.

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget