Tập san Mục Đồng

BÀI MỚI


* Maria Nguyễn Ngọc Nhã Trân (Gx.Kim Châu)

Hoa phượng đỏ nở rộ báo hiệu mùa hè lại đến. Sau tháng ngày chăm chỉ với đèn sách, học sinh chúng tôi có dịp được nghỉ ngơi, thư giản và ai cũng có một mùa hè riêng của mình. Mùa hè vừa qua rất có ý nghĩa đối với tôi, đặc biệt là được tham gia Hội trại-Hành Hương Đặng Đức Tuấn 2016, cũng giúp tôi sống kết hợp với Thiên Chúa và yêu thương mọi người hơn.
Tôi nhớ như in cái đêm trao giải tại Chủng viện Qui Nhơn, một đêm hết sức đặc biệt vì lần đầu tiên có Đức Cha tham dự. Cùng với các Cha và các Sơ, chúng tôi được thưởng thức các tiết mục văn nghệ của các chị giáo xứ Phú Hòa và Cây Rỏi..., những tràng pháo tay và nụ cười trên môi mỗi người khi nhận giải. Sau phần trao giải là mừng sinh nhật 7 tuổi của câu lạc bộ với những tiếng hát chúc mừng sinh nhật của mọi người. Cuối cùng là phần cầu nguyện, với những ngọn nến lung linh cùng lời ban bình an của Đức Cha là dấu hiệu kết thúc một ngày.
Sáng hôm sau, chúng tôi phải thức dậy lúc 5 giờ chuẩn bị vệ sinh cá nhân và ăn sáng, để có thể bắt đầu lên đường hành hương vào lúc 6 giờ. Trên đường đến Trà Kê, lần đầu tiên tôi được nhìn thấy một vùng núi non hiểm trở mang cảnh sắc của một miền đất hoang sơ vắng vẻ. Tôi thích lắm sự chào đón của giáo xứ Trà Kê. Sự nhiệt tình của cha sở và các bạn trẻ, cùng với những ly nước mía đã xua tan đi mệt mỏi mà chúng tôi vượt hàng trăm cây số để đến nơi đây. Tôi yêu mến cả sự thân thiện của con người đất Trà Kê. Vào lúc hai giờ chiều, chúng tôi trò chuyện văn thơ với Ban tổ chức. Tiếp đến, chúng tôi chơi trò chơi lớn và tắm rửa để chuẩn bị tham dự Thánh lễ. Kết thúc Thánh lễ, là chương trình giao lưu văn nghệ tại giáo xứ Trà Kê. Đêm ấy đối với tôi là một đêm thật tuyệt vời, có những tiết mục văn nghệ và những trò chơi của thầy Thạch nên ai cũng vui vẻ tham gia nhiệt tình cùng với giáo dân của giáo xứ. Đêm ấy là đêm thứ hai của hội trại, cũng là đêm cuối cùng chúng tôi nghỉ ngơi tại giáo xứ Trà Kê.
Khởi động ngày cuối cùng của cuộc hành trình, chúng tôi đọc kinh và tập thể dục, sau đó dùng bữa sáng. Tiếp tục cuộc hành hương, chúng tôi đến thăm giáo xứ Mằng Lăng cũng là quê hương của Thánh Anrê Phú Yên. Tại đó, chúng tôi tổ chức nghi thức “sai đi” sau Thánh lễ. Sau giờ cơm trưa, chúng tôi tập trung lại và được nhận những phần thưởng. Hai giờ chiều chúng tôi tập trung sinh hoạt theo giáo hạt. Giờ chia tay cũng đã đến, mọi người nắm chặt tay nhau tạo thành vòng tròn, những cái bắt tay thân thương không muốn rời xa và những cái ôm ấm áp. Thế rồi cũng đã đến lúc tạm biệt nhau, những chuyến xe đã bắt đầu lăn bánh. Tôi dần dần cảm nhận được sự chia xa, đoàn xe Quảng Ngãi lăn bánh đầu tiên, tiếp theo là Cây Rỏi và cuối cùng là Bình Định. Tôi thầm nhủ rằng: "Sao mà kết thúc nhanh thế? Không đi thêm được nữa à?".
Chuyến hành hương của chúng tôi đã đến hồi kết thúc. Mặc dù buồn vì phải chia tay nhau, nhưng chuyến đi đó đã để lại trong tôi rất nhiều kỉ niệm khó quên, và từ đó tôi đã biết rằng tôi nên sống kết hợp với Thiên Chúa và yêu thương mọi người hơn nữa. Chuyến hành hương đã trôi qua, nhưng những kỉ niệm đó đã được ghi dấu vào trong trái tim tôi. Tôi cũng cảm nhận được rằng bản thân mình đã thay đổi rất nhiều, biết sống kết hợp và cầu nguyện với Thiên Chúa, nhờ vào tình thương của Ngài để tôi biết quan tâm, yêu thương và chia sẻ với mọi người.
Nguyện xin Thiên Chúa luôn giữ gìn câu lạc bộ văn thơ của chúng con, luôn soi sáng và ban ơn cho chúng con có thêm nhiều tài năng trẻ biết hướng về Chúa, nhất là luôn ca ngợi tình thương của Ngài trong những lời văn, ý thơ.



MỜI GỞI BÀI CỘNG TÁC CHO MỤC ĐỒNG 12

* MỤC ĐỒNG 11 “Lời kinh mẹ dạy” đã làm xong bản thảo, đang trong quá trình dàn trang trình bày và xin giấy phép in ấn. Mời quý tác giả gởi bài cộng tác với MỤC ĐỒNG 12 “Tình yêu nhập thế” (dự kiến phát hành đầu tháng 11, nghĩa là sẽ “chốt” bài vào giữa tháng 9). Để quý tác giả có thể nắm bắt những nội dung chính yếu của chủ đề này và gởi những bài viết phù hợp, chúng tôi xin giới thiệu trước “Lời mở đầu” của tập 12. Mong sớm nhận được nhiều bài viết hay về chủ đề này.



+ Lời mở đầu MỤC ĐỒNG 12

“TÌNH YÊU NHẬP THẾ”


Yêu nhau mấy núi cũng leo
Mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua

Dân gian Việt Nam có lối diễn tả tình yêu thật lạ! Yêu là phải leo núi, phải lội sông, phải qua đèo. Không có chuyện ngồi đó mà uỷ mị than vãn, kiểu như: “em có chồng anh tiếc lắm thay!”. Đã có gan yêu thì phải dám vượt qua ngăn trở thách đố, phải biết sống trọn vẹn cho tình yêu của mình.
Đã yêu là phải nhập thế. “Tình yêu không hệ ở lời nói, nhưng hệ ở việc làm” (Thánh I-nha-xi-ô Lo-yo-la).
Người ta dễ rung động trước một tình yêu lãng mạn của người biết sáng tạo trong việc bày tỏ tình yêu của mình. Người ta dễ xiêu lòng trước một tình yêu chân thực của người biết trân trọng và kiên định trong việc theo đuổi tình yêu. Người ta dễ mủi lòng trước một tình yêu cao cả của người sẵn sàng hy sinh và dám làm tất cả vì hạnh phúc của người mình yêu… Vậy thì có ai không rúng động trước tình yêu vừa lãng mạn, vừa chân thực, vừa cao cả của một Thiên Chúa nhập thể làm người, để  nhập thế sống trọn kiếp người, và để ban chính mạng sống mình hầu cứu độ con người? Mấy núi, mấy sông, mấy đèo, đâu có nghĩa lý gì đâu so với khoảng cách vời vợi giữa con người phàm hèn cát bụi và Thiên Chúa chí tôn vô thượng.
Càng chìm sâu vào Mầu Nhiệm Con Thiên Chúa nhập thể và nhập thế, con người càng có cơ hội để khám phá và sống với tầm mức vĩ đại của tình yêu.
Kính thưa quý độc giả,
Trong hai năm qua, liên tiếp 8 tập của Mục Đồng đều xoay quanh đường hướng chung của Hội Đồng Giám Mục VN là Mục vụ gia đình. “Tình Yêu Nhập Thế” là tập cuối trong loạt chủ đề này, trước khi Mục Đồng chuyển sang một mảng đề tài mới. Đây là sứ điệp chính của chúng tôi trong tập san này: Nếu gia đình được gọi là chiếc nôi của tình yêu, việc chiêm niệm tình yêu nhập thế của Con Thiên Chúa, chính là nền tảng và là nguồn gợi hứng cho việc xây dựng đời sống gia đình.
Khi một con người đến với một con người trong giao ước tình yêu, cả hai đều phải vượt qua nhiều ngăn cách lắm! Bởi lẽ “giữa hai con người, dù có hoà hợp đến mấy, vẫn luôn tồn tại một hố sâu ngăn cách mà “tình yêu […] chỉ có thể bắc qua đó một chiếc cầu mỏng manh" (Hermann Hesse). Hành trình sống giao ước tình yêu không phải là hành trình tận hưởng một tình yêu đã có sẵn. Tình yêu nào rồi cũng cạn mòn, nếu không được dưỡng nuôi và vun đắp. Tình yêu nào cũng đòi hỏi một sự dấn thân liên tục.
Nếu chính Thiên Chúa đã là người đi bước trước trong việc bắc một chiếc cầu tình yêu vượt qua hố sâu ngăn cách giữa con người và Thiên Chúa, con người vào bất cứ thời đại nào cũng luôn được mời gọi bắc những chiếc cầu vượt qua hố sâu ngăn cách giữa người và người. Cuộc đời này sẽ trở nên tươi đẹp biết bao nhờ những chiếc cầu của tình yêu nhập thế.
Xin hẹn gặp lại quý vị và các bạn trong các tuyển tập Mục Đồng của năm tới, xoay quanh các chủ đề “người trẻ và ơn gọi”, bắt đầu với Mục Đồng tập 13 - “Mùa Xuân Ơn Gọi”.





Năm xưa chiều ấy có hay
Đá mòn, nước chảy , mây bay lững lờ
Thời gian nhanh đến ngẩn ngơ
Hai nghìn năm lẻ tình cờ thế sao!

Bây giờ Chúa ở trên cao
Hẳn Người vẫn vậy, vẫn xao xuyến lòng !
Thương nhân loại, kiếp long đong
Con người chìm đắm trong vòng bể dâu.

Về đâu, người hỡi về đâu
Loanh quanh ngày tháng giãi dầu mưu sinh
Có hay làn gió hữu tình
Ngày đêm thôi thúc tâm linh tìm về?



Roy Campanella, bị bại liệt phải ngồi xe lăn, hằng ngày cô vẫn phải đến Trung Tâm Vật Lý Trị Liệu vốn là một cơ sở tôn giáo. Cô để ý thấy vẫn thường có một số người dừng lại đọc một tấm bảng đồng gắn vào tường ở ngay phòng tiếp nhận bệnh nhân. Thế rồi, một buổi chiều, cô cũng dừng xe lăn, tò mò đọc nội dung khắc trên bảng đồng. Bỗng cô thấy một niềm phấn khởi trào dâng từ đáy tâm hồn bấy lâu nay đã tuyệt vọng vì âu sầu tủi nhục... Tấm bảng đồng ghi lại lời cầu nguyện của những ai đau khổ:

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget