Tập san Mục Đồng

BÀI MỚI


ẤP Ủ HƯƠNG MẠ NON

Lê Thị Cẩm Tú (TP.HCM)

 Hình ảnh có liên quan
Trong một lần về nhà người bạn ở một vùng quê, nhìn những cánh đồng lúa ven đường xanh màu mạ non, mắt tôi bỗng thấy rưng rưng nhớ về mẹ những ngày Hè làm đồng. Những luống mạ nhìn xa xa như một dải thảm cỏ xanh màu lục, thấp thoáng từng cánh cò bay chập chờn trong nắng mới. Những người nông dân đang cắm cúi nhổ từng nắm mạ non ở những chỗ dày để dặm xuống những chỗ thưa hơn do khi rải giống không đều. Thời điểm gieo trồng vụ Hè-Thu, những hạt giống bắt đầu nảy mầm và cho ra những lá mạ non xanh mơn mởn. Ngày tôi còn bé, tôi được học biết khi làm ruộng khâu rải giống rất quan trọng, nếu rải đều thì mạ sẽ mọc đều và không cần phải dặm lại.
Mẹ tôi trước kia mẹ là một tiểu thư chẳng phải lo chuyện cơm ăn áo mặc. Nhưng từ ngày mẹ về nhà chồng, vất vả khổ cực trăm bề, mẹ phải bắt đầu cuộc sồng mới với những công việc đồng áng… Vì thương ba, mẹ chấp nhận mọi khổ cực để về làm dâu nhà nội. Từ đó mẹ bắt đầu tập trồng lúa, nuôi gà… vứt bỏ mọi thứ giàu sang an nhàn của cô gái tiểu thư ngày nào, để giữ gìn đạo lí hôn nhân Công giáo “lúc thịnh vượng cũng như lúc gian nan…”. Những sào ruộng do tay mẹ rải giống không được đều như các sào ruộng bên cạnh nên mẹ phải vất vả. Vào mỗi buổi sáng hoặc chiều muộn, mỗi khi rảnh mẹ lại đạp xe lên ruộng để nhổ mạ bó thành nắm và bắt đầu dặm xuống ở những chỗ thưa. Cứ nhổ lên rồi dặm xuống, lưng mẹ dường như cong dần qua tháng năm.
Có lần tôi hỏi: “Sao mình lại phải dặm lúa chi hở mẹ? Để vậy lúa vẫn ở trong ruộng của mình mà!”. Ngày đó tôi làm sao biết được sự sinh trưởng của cây lúa muốn phát triển tốt là như thế nào, nếu hạt giống rải dày quá sẽ ngăn cản sự lớn lên của cây. Một hôm tôi xin mẹ xuống dặm lúa thử vì cảm thấy thích thích cái việc cứ bốc mạ chỗ này mà bỏ vào chỗ khác. Mẹ đưa nắm mạ cho tôi và chỉ những chỗ thưa để tôi dặm mạ xuống nơi đó. Tôi đóng vai một cô nông dân thực thụ bước chân xuống ruộng. Có cảm giác vui vui khi cắm nhúm mạ đầu tiên xuống, cứ như đang gieo một mầm xanh của sự sống vừa hé mở. Sau những hăng say ban đầu ấy thì tôi bước chân trúng một vũng bùn lún, nhấc chân lên không nỗi nên tôi ngã nhào. Tôi nằm dài trên ruộng lúa, và tội cho những cây mạ non đã bị tôi đè bẹp trong vũng bùn! Người tôi lúc ấy chẳng khác nào một con heo mới từ ổ bùn lầy chui ra. Tôi vẫn không sao đứng dậy nổi, mẹ phải đến đỡ tôi và lo lắng hỏi: “Có sao không con?”. Mặt mày dính đầy bùn nhưng tôi vẫn còn nở nụ cười được trước sự chăm sóc ân cần của mẹ.
Tôi như một nụ mầm xanh luôn được mẹ che chở những ngày còn nhỏ. Sau lần ấy, tôi chỉ theo mẹ ra đồng và ngồi trên bờ ngắm nhìn mẹ cấy từng cây mạ xuống ruộng. Đôi lúc thấy mẹ làm nhanh như cắt, bước qua từng kẽ mạ bốc mạ lên, mới đó đã được một nắm. Và mẹ dùng sợi rơm để bó lại, sau đó quăng phốc nó xuống chỗ vùng mạ thưa để tí nữa đến chỗ đó dặm. Vì một lần không thể cầm nhiều mạ trên tay đến như vậy, mẹ bước đi theo vùng và cấy từng mảng. Xong mảng này thì mẹ dặm tiếp sang mảng khác. Công việc này tốn nhiều thời gian và lại rất cực nhọc. Hiệu quả đem lại thì chỉ trông chờ vào thời tiết thuận lợi mới có thể mang về một mùa bội thu cho người nông dân.
Ngày tôi thi tốt nghiệp đại học, rời bước chân từ làng để lên phố tìm việc làm, mẹ tiễn chân tôi bên sào ruộng trước nhà. Những cây mạ non vẫn đang vươn mình đón những tia nắng của ngày mới. Một thảm lúa trải dài xa bất tận như những nụ tầm xuân xanh biếc đang hé mở cho tương lai của tôi. Mùi hương thoang thoảng của mạ non trải rộng khắp nơi đây, tiếng chuông nhà thờ như cũng tỏa lan theo sóng lúa, để tôi ấp ủ vào trái tim mình trong suốt chặng đường trước mặt…



CON ĐI TU, MẸ NHÉ!

Giuse Nguyễn Trọng Phong (Hà Tĩnh)
 
Tiếng “két” đẩy cửa nhà nguyện vang lên, một luồng ánh sáng nhẹ của hoàng hôn chiếu qua khe cửa, gió thổi hiu hiu trên mái tóc phất phơ những ngọn dài. Tôi nhanh bước chân vào nhà nguyện, cúi đầu cảm tạ Chúa và chuẩn bị cho giờ kinh chiều nay. Ngồi trong một góc của nhà nguyện, tôi chợt thấy lòng trống trải, nhưng may mắn thay tôi lại thấy như Chúa nở nụ cười nhẹ nhàng khi tôi viếng Thánh Thể. Chỉ mình tôi với Chúa, nụ cười ấy tỏa ra sự ấm áp đối với tâm hồn đang lo lắng bồi hồi của tôi. Tôi nhớ về gia đình, nhớ về cha về mẹ, về tất cả những kỉ niệm quý giá của thời niên thiếu khi còn gắn bó với gia đình…
* * *
Sinh ra trong một xứ đạo nhỏ nằm ở miền Trung quanh năm đầy nắng gió khắc nghiệt, bố mẹ đều là những nhà nông chân lấm tay bùn, một đời bám ruộng để kiếm miếng cơm manh áo. Dù nghèo nhưng thật hạnh phúc vì bố mẹ luôn yêu thương nhau, và dành trọn tình yêu cao cả cho đứa con duy nhất là tôi. Vốn là một gia đình Công giáo truyền thống, nên từ sớm tôi đã được cha dẫn đi nhà thờ và tham dự thánh lễ misa hằng ngày, sau thánh lễ lại cùng với mẹ dâng lời cảm tạ lên Chúa. Mỗi ngày trôi qua thật hạnh phúc, đêm đến tôi lại cuốn lấy cha và không rời cho đến lúc ngủ say. Cha thường nói với tôi: “Sau này khi con lớn, con hãy làm một người thợ gặt trong cánh đồng truyền giáo của Hội thánh. Con yêu, cha tin tưởng ở con”. Câu nói của cha đã làm dấy lên và thôi thúc tình yêu của tôi đối với Chúa.
Ai ngờ đâu một cơn đau nhẹ đã lấy đi mất người cha mà tôi thương yêu nhất. Thất vọng xen lẫn tuyệt vọng, yếu đuối và muốn buông xuôi tất cả, tôi muốn chết để quên đi nỗi đau và sự mất mát quá lớn này. Nhưng sau tất cả tôi lại nghĩ đến mẹ, người có lẽ đau khổ hơn tôi gấp trăm lần. Một loạt câu hỏi ập đến trong trí óc tôi: Cha ra đi mẹ sẽ như thế nào? Con sẽ sống ra sao nếu ngày mai thức dậy con không còn cha nữa? Làm sao mẹ có thể vượt qua tất cả những chuyện này? Lấy hết can đảm, vực dậy tinh thần của một đứa con trai, tôi tiến về phía mẹ để an ủi… Hai năm ấy là khoảng thời gian khổ cực nhất. Sau khi bố mất, gia đình nghèo lại thêm nghèo, công việc đồng áng cũng đè nặng thêm trên trên đôi vai yếu đuối gầy gò của mẹ. Đôi khi đi học tôi lại trốn học để về phụ giúp mẹ một số công việc vặt. Có lúc tôi muốn bỏ học để đỡ đần cho mẹ công việc nhà, nhưng lại nhớ về cha và lời dặn dò mà tôi không bao giờ quên. Những lúc như thế, tôi lại quyết tâm học hành hơn nữa.  Cuối cùng ba năm cấp ba cũng xong, cầm trên tay tờ giấy báo trúng tuyển đại học, nghĩ đến mẹ tôi lại đem giấu đi thật kín không cho mẹ biết. Bởi tôi thương mẹ, thương cho sự vất vả kiếm miếng cơm manh áo, như vậy mẹ cũng đã nhọc lắm rồi huống hồ còn lo cho tôi được đi học.
Tôi nói với mẹ: “Con chẳng muốn học nữa đâu, con sẽ ở nhà với mẹ, cùng mẹ làm việc kiếm cơm qua ngày”. Mẹ cầm lấy giấy trúng tuyển của tôi ân cần bảo: “Mẹ chẳng muốn con thua bạn thua bè đâu! Hãy học để cả cha và mẹ đều tự hào về con”. Mẹ chưa nói dứt lời tôi đã khóc òa lên, khóc vì thấy bất lực, khóc vì thương cho sự vất vả của mẹ đã khổ lại thêm khổ. Nhưng những điều đó chính là động lực giúp tôi vượt qua khó khăn trong suốt thời gian chịu áp lực của học tập. Không phụ công của mẹ, bốn năm học đại học năm nào tôi cũng lấy được học bổng toàn phần, cũng đỡ cho mẹ một ít khoản chi phí. Ra trường, với tấm bằng kĩ sư trong tay và bao dự định về cuộc sống tươi đẹp phía trước, nhưng những thứ đó tôi lại không màng tới dù chỉ là một giây một phút. Ý muốn dâng hiến cho Chúa từ năm lên bốn vẫn thôi thúc cho tới bây giờ, và càng ngày càng mãnh liệt hơn. Quyết tâm theo Chúa, tôi xách ba lô lên và đi, chọn con đường ít ai muốn đi khi đang ở độ tuổi đẹp nhất, công danh và sự nghiệp đang sáng lạn.
Mẹ, người phụ nữ một đời chịu khó, vất vả và lam lũ trên cánh đồng làng vì con vì cái, khi nghe tôi nói về tiếng Chúa mời gọi theo Ngài, mẹ dường như chẳng dám tin vào tai mình. Mẹ chẳng nói chẳng rằng, khuôn mặt buồn rười rượi, giọng nói chẳng nên hơi. Tôi biết vì gia đình chỉ có tôi là người con duy nhất, và mẹ sợ đi tu sẽ khổ cho tôi. Ngồi trong căn nhà tranh nhỏ bên dòng sông, mẹ khuyên tôi đủ điều, vì mẹ biết cái khổ là như thế nào khi không có người thân bên cạnh. Nhưng cuối cũng mẹ cũng đành chịu thua tôi, và đành ghìm nén cảm xúc, đồng ý cho đứa con “cứng đầu” ra đi theo tiếng gọi mời của Chúa.  Ngày tôi ra đi, mẹ chẳng nói câu gì chỉ nằm im và khóc. Bà nội ôm tôi và bảo: “Can đảm lên con, Chúa sẽ đồng hành cùng con”.
Chú bác cũng chẳng mấy lạc quan về tôi, họ cười khẩy bàn tán xem nó đi được mấy ngày. Bạn bè thì lại bảo tôi “thần kinh”, bỏ cả thanh xuân bỏ cả tuổi trẻ để đi theo một thứ hão huyền! Đúng, với một đứa như tôi họ có thể xem như vậy. Nhưng đối với Chúa, Ngài sẵn sàng đón nhận tôi dù tôi còn non nớt trong suy nghĩ. Buồn nhưng chẳng dám nói ra, tôi buông bỏ tất cả vì tinh yêu đối với Ngài. Tôi ra đi không dám ngoảnh mặt lại vì tôi sợ đó sẽ là giây phút tôi yếu lòng. Băng thật nhanh qua những cánh đồng rồi ôm mặt khóc, tôi tự hứa với lòng sẽ không bao giờ từ bỏ con đường mình chọn hôm nay.
Đi tu, một cảm giác yên bình đến lạ, nhưng đôi khi sóng gió ập tới cũng không ít. Đó là những lúc anh em không hiểu nhau trong suy nghĩ, nhưng rồi chúng tôi lại cảm thông cho nhau, vì tuy không phải là cùng huyết thống nhưng cùng chung một lý tưởng. Nơi Chúa chọn tôi để phát triển ơn gọi là Dòng Tên. Tôi muốn mẹ an tâm về tôi, về đứa con trai bé bỏng ngày nào. Tôi cũng muốn cho anh em tôi biết ơn gọi của Chúa huyền nhiệm biết bao. Nhưng đôi khi tôi cũng hoang mang về ơn gọi của mình, muốn thoát khỏi sự gò bó của luật lệ nhà dòng, muốn ra đi. Phải chăng những lúc đó lòng tin của tôi đang yếu đi? Tôi lại nhớ về ngày tôi khấn lần đầu, và lời hứa với Chúa sẽ trở thành linh mục, để đem nhiều hơn nữa “chiên lạc” trở về với Ngài. Nhớ về cha về mẹ, tôi lại có động lực bước tiếp trên con đường mà chúa đã chọn cho tôi.
* * *
Hôm nay ngày tôi chịu chức Linh mục. Mẹ ôm lấy tôi và bào: “Con trai, mẹ và bố tự hào về con. Nhưng con ơi, hôm nay mới thực sự bắt đầu cho những khó khăn của cuộc đời con”. Cũng một phần nào hiểu được tâm ý của mẹ, tôi lại thấy lo lắng hơn không biết chặng đường tiếp theo sẽ như thế nào, sẽ ra sao? Ai biết được, nhưng tôi chắc chắn Chúa sẽ cùng bước đi với tôi, cùng vác thánh giá với Ngài tôi lại thấy vui hơn nữa. Tôi biết những gì tôi có hôm nay là nhờ vào Chúa và  sự hi sinh cầu nguyện của người mẹ. Ôm mẹ thật chặt, tôi khóc như một đứa trẻ, khóc cho sự vất vả và chịu đựng của mẹ trong thời gian tôi đang học, và cho đến ngày hôm nay nữa. Nếu hôm nay có cha, niềm vui sẽ tăng lên gấp mấy, cha chắc cũng sẽ thấy an tâm về tôi, về lý tưởng của tôi. Tôi tin rằng, nhờ vào sự dạy dỗ của cha và mẹ mới có tôi của ngày hôm nay.
Trong màn nắng chiều thu của đất Sài thành, gió vẫn thổi hiu hiu, chim đã tìm về tổ, hoa đã chuẩn bị đi ngủ khi đêm đến. Góc nhà nguyện bỗng có tiếng khóc sụt sịt to nhỏ rồi tắt dần theo thời gian. Ngoài trời, những giọt mưa bắt đầu rơi rải rác như cùng òa theo nỗi lòng của tân linh mục…


LÀM BẠN CÙNG CON

Hồ Thị Xuân Đà (TP.HCM)
Kết quả hình ảnh cho làm bạn cùng con
Mỗi chiều, sau giờ hành chính ở cơ quan, chị lại bận rộn với biết bao công việc: Nào là đi chợ nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc con nhỏ, sắp xếp quần áo, giặt giũ… Xong xuôi tất cả mọi thứ việc không tên của một người phụ nữ, chị chỉ muốn nằm nghỉ ngơi trên chiếc võng đong đưa, nghĩ ngợi những chuyện xa xôi: Chuyện của những người đàn bà đơn thân, rồi đến những chuyện không vui xảy ra trong ngày… Rồi chị tự cảm thấy mình căng thẳng, ưu tư mà không biết giải tỏa cho mình như thế nào. Con người ta sống trong cuộc đời vẫn mãi ưu tư chuyện cơm áo, để rồi chẳng cho mình nổi một vài phút giây thảnh thơi. Chị có lúc đã nhận ra như vậy, mà sao không có động lực để thay đổi, một thói quen vốn làm cho giai điệu sống của chị trở nên tẻ nhạt.
Công việc cơ quan, rồi công việc nhà cứ cuốn lấy chị. Để rồi, rất nhiều lần chị lỗi hẹn cùng con ra sân chơi. Bộ cầu lông chị mới mua cho con nằm buồn hiu trên ngăn tủ. Nắng chiều đã nhẹ dần, những giọt nắng mênh mang sắc vàng ấm áp, của những ngày sắp bước vào mùa Hạ. Những kỷ niệm tuổi thơ của chị chợt trở về… Ngày xưa chị có rất nhiều bạn bè trong xóm, chỉ cần í ới vài tiếng là có cả một đội. Còn bây giờ cả khu phố nhà nhà xếp khin khít bên nhau, nhưng cứ đóng cửa im ỉm, hoặc có mở cửa thì con nít nhà nào thì tự chơi ở nhà ấy. Riết rồi như một chuyện bình thường, vì cuộc sống hiện đại vốn vậy, dường như người thành thị đã quen dần với nếp sống khô cứng ấy. Con nít chỉ biết ngày học ở trường, chiều muộn cắp cặp táp đến lớp học thêm, tối về ăn vội miếng cơm, rồi say sưa giải trí bên máy vi tính. Còn người lớn thì miệt mài với các trang mạng xã hội, chương trình truyền hình, đôi câu chuyện mua đất kinh doanh, tin nóng thời sự… Người ta khép kín cửa rào, tự bảo vệ cho chính gia đình mình khi hàng ngày có quá nhiều tin tức tiêu cực trong xã hội, và dần bỏ quên cái sân nhỏ trước nhà. Một mảnh đất trống của một hộ dân chưa dọn về, mà nghe đâu là họ mua đất để kinh doanh nên không xây dựng nhà, nhờ vậy mà cả khu phố chị ở mới có chỗ cho vài đứa trẻ tụ tập khi muốn hoạt động ngoài trời.
Chị bước ra sân theo chân cậu con trai, sau vài lần con trai thủ thỉ cùng mẹ: "Mẹ ơi, ra sân tập cầu lông với con, lớp con vừa được thầy dạy môn này. Con thích lắm, mẹ ra chơi với con đi". Chị trả lời với con rằng chị rất mệt, sau một ngày làm việc chị không còn đủ sức khỏe để vui chơi cùng con, bảo con tự kiếm bạn chơi. Nhưng rồi nhìn vẻ mặt buồn hiu của thằng bé, chị hiểu ra là con mình không kiếm được bạn đồng hành trong trò chơi này. Không chịu được nỗi buồn đang hiện rõ qua ánh mắt biểu hiện cảm xúc của con, chị cố gắng xua tan đi cái sự mệt mỏi đang khiến chị lười biếng.
Chị đứng lên ra sân, vươn vai, hít thở và bắt đầu cùng con giao qua giao lại chiếc cầu lông. Tiếng vút cầu nhẹ nhàng cẩn trọng trong những cú đánh đầu tiên, rồi bắt đầu mạnh mẽ hơn. Tiếng vợt kêu vun vút, những cú giao qua giao lại nhịp nhàng, điệu nghệ khiến cả hai mẹ con cười thích thú. Giờ chị bắt đầu cảm thấy mồ hôi toát ra rất nhiều, phía bên kia con trai chị cũng đang đưa tay quệt những giọt nước vô tư của cơ thể, đang lăn tăn bay lượn trên trán. Nhìn vóc dáng cao lớn của con, trong chị là niềm tự hào, nhưng chị vẫn thấy được con của chị thiếu sự rắn chắc. Nghĩ thầm trong bụng, chị cần phải hoạt động thể thao cùng con nhiều hơn, cho chính bản thân chị được khỏe mạnh, được giảm cân, được giải nhiệt cái sự căng thẳng áp lực trong cuộc sống, trong công việc.
Nắng chiều đã tan dần, mặt trời đỏ ửng ở phía bên kia thành phố. Những ngọn đèn trong từng con hẻm, từng khu nhà cao tầng bắt đầu rực lên. Những ngôi nhà trong xóm, nghe tiếng của hai mẹ con nhộn nhịp nói cười ngoài sân, bắt đầu mở cửa. Những đứa trẻ thanh thiếu niên bước ra ngoài theo dõi trận thi đấu của hai mẹ con chị, sẵn sàng và nhiệt tình tham gia khi chị có nhu cầu nghỉ mệt. Chị đứng đó và cổ vũ cho con chị và các cháu trong xóm. Các em bé lứa tuổi mẫu giáo bắt đầu dắt xe đạp ra sân chạy thi.
Quang cảnh như trở về ngày thơ ấu, thân quen gần gũi. Hóa ra hoạt động vui chơi ngoài trời lại giúp con người ta thân thiện với nhau đến vậy. Những lợi ích khi chị làm bạn cùng con có quá nhiều ý nghĩa. Chị chợt nghĩ, mình cần phải chia sẻ điều này đến với bạn bè, đồng nghiệp. Việc làm bạn cùng với con không chỉ giúp con hoàn thiện hơn về bản than, mà còn giúp chính mình vui vẻ hạnh phúc, giữ gìn sức khỏe tốt hơn. Cố gắng một chút để rèn luyện sức khỏe, hơn là chỉ ngồi một chỗ than phiền mệt mỏi. Làm bạn đồng hành cùng con trở thành niềm vui của “hành trình làm mẹ”. Bất chợt chị nghĩ ra ý tưởng: “Hay là mình chụp vài bức ảnh không khí vui tươi khi làm bạn cùng con đăng tải lên mạng xã hội, nhằm tạo động lực tích cực cho những người mẹ khác nhỉ?”. Chị mỉm cười, một vài cơn gió nhè nhẹ đủ làm chị mát người từ mái tóc bới gọn đằng sau. Buổi tối bắt đầu bằng những âm thanh trong trẻo đầm ấm, thi vị cho những con người biết cân bằng cuộc sống.

XIN ƠN TOÀN XÁ


Dưới hoàng hôn gió se se
Khói sương mờ mịt đã nghe lạnh dần
Đất trời sâu nặng tình thân
Bước chân tìm kiếm mộ phần nhớ thương.

Bâng khuông còn mãi vấn vương
Nhớ người xa khuất cuối đường trần gian
Khăn lau đã thấm lệ tràn
Từ khi vắng bóng non ngàn biệt ly!

Trăm năm đâu có là chi
Bóng câu dồn dập khác gì thoáng mây
Thời gian vẫn có là đây
Nào ai tắt nắng dùng dây buộc đời!

Thành tâm nguyện khấn muôn lời
Hương lòng tha thiết giữa trời tiến dâng
Ơn thiêng ban thưởng phúc phần
Linh hồn các đẳng hồng ân hưởng nhờ.

Lễ dâng sốt sắng tôn thờ
Lãnh muôn ân xá vô bờ yêu thương
Hy sinh một phút kính nhường
Niềm tin cho thấy tỏ tường ơn Cha.

05/11/2019
Suối Ngàn


NHỮNG CƠN MƯA ĐỜI MẸ


Huỳnh Nguyễn (Bạc Liêu)

Kết quả hình ảnh cho gánh hàng rong

Mẹ ơi! Đêm nay trời lại mưa nữa rồi, những cơn mưa rả rích cứ kéo dài mãi… Một mình con vẫn âm thầm trong căn trọ quạnh hiu, từng hạt mưa vẫn rơi đều và cái lạnh tái tê cứ làm con muốn run lên. Nhưng cái lạnh ngoài da thì sao sánh bằng cái lạnh của lòng con lúc này: Nỗi lạnh lẽo và cô đơn trong những ngày sống xa mẹ.
Con vẫn nhớ mãi ngày đầu tiên con xa nhà, xa mẹ… Cũng trong một ngày mưa buồn não nuột. Khi ấy mẹ con ta ngồi trú mưa trong quán nước nhỏ ở bên vệ đường. Rồi khi cơn mưa dần nhẹ hạt, mẹ lại tiếp tục đưa con ra nơi ở trọ, rồi mẹ quay về một mình còn con đứng lặng lẽ trông theo. Con đứng lặng nhìn những giọt mưa còn rơi tí tách, thấm lên đôi gò má rồi hòa lẫn vào những giọt nước mắt mẹ rơi…
Mẹ về rồi, con ở lại làm quen với chuỗi ngày cô đơn buồn tẻ. Tối đến, mình con âm thầm lặng lẽ, và dù lòng rất muốn nhưng con lại không dám gọi điện thoại về nhà, con sợ lắm khi phải đối diện với nỗi nghẹn ngào xót xa. Tối đó con không ngủ được vì sự lạ lẫm ở nơi xứ người. Rồi khi anh trai gọi điện thoại đến, con bắt máy mà giọng đứt quãng chẳng nói được lời gì. Con buông máy xuống rồi nằm lặng lẽ, con cố kìm nén sự nấc nghẹn và lau đi những giọt nước mắt trong âm thầm. Mặc dù lúc đó con rất muốn khóc thật to cho vơi đi bớt nỗi niềm, nhưng con đã không đủ can đảm làm điều đó. Và con biết rằng, từ đây mình phải kiên cường để đối mặt với những tháng ngày sắp tới. Trước mắt con lúc đó là những ngày đầy thử thách và chông gai, mà có lẽ khi trải qua rồi con mới biết bản thân mình còn quá kém cỏi. Lúc trước, khi còn ở bên gia đình, con luôn ỷ lại vào cha mẹ, gặp chuyện gì cũng có cha mẹ ra mặt giúp con. Đến khi con bước ra với đời với người, tạo dựng cuộc sống tự lập, thì con mới nhận ra rằng: Mình giống như chú chim non đang chập chững học bay, nhưng không may gặp những trận cuồng phong, cánh chim non yếu sức và sắp rơi xuống vực sâu… Chính lúc đó, cha mẹ đã dang rộng đôi cánh to lớn để che chở và cứu lấy con mình.
Tình mẹ là như thế, luôn vĩ đại và bao dung, con làm sao kể hết những công lao to lớn ấy, và con cũng không thể nào đếm hết những vất vả mà mẹ đã hy sinh vì con. Mẹ đã nuôi dưỡng con chẳng quản nhọc nhằn gian truân, vậy mà trước đây con luôn làm cho mẹ buồn, gây ra những đều bất kính đối với mẹ. Chắc lúc đó mẹ buồn con nhiều lắm? Đứa con mà mẹ hết mực thương yêu lại gây ra biết bao lầm lỗi với mẹ. Dù vậy, mẹ chưa từng hết thương con, chưa từng bỏ con một mình mà không quan tâm lo lắng. Con biết tình mẹ dành cho con sẽ không dừng lại, cho dù con có gây ra bao lỗi lầm hơn nữa...
Tình mẹ như biển rộng mênh mông không bao giờ vơi cạn. Ngày xưa thơ dại, con đâu hiểu hết những điều đó, con chỉ nghĩ rằng: Cha mẹ phải thương, phải chiều chuộng con là điều hiển nhiên, là nghĩa vụ của người làm cha làm mẹ. Con ích kỷ quá khi chỉ nghĩ cho bản thân phải không mẹ?
Con nhớ mẹ từng bảo với con rằng: Lúc con sắp chào đời, mẹ vẫn luôn cầu nguyện cùng Chúa. Cho dù con đẹp hay xấu, ngốc nghếch hay bậc thiên tài, sau này con có đỗ đạt thành danh hay không, thì mẹ cũng không quan tâm. Lúc đó mẹ chỉ muốn con chào đời với một thân thể lành lặn khỏe mạnh, đối với mẹ bao nhiêu đó là đủ lắm rồi. Và con đã may mắn hơn biết bao nhiêu người, con đã có một gia đình hạnh phúc mà nhiều người không có được, bên con lúc nào cũng đầy ắp tình yêu thương…
Mẹ ơi! Cho dù ngoài trời mưa vẫn còn rơi nhưng rồi cũng đến lúc cơn mưa sẽ tạnh, ngày tháng rồi cũng sẽ trôi qua. Và con biết rằng ngày con về bên mẹ sẽ không còn xa nữa, mẹ ơi!

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget