Tập san Mục Đồng

BÀI MỚI


Vào những ngày cuối năm cũ, đầu năm mới khi gặp nhau người ta hay hỏi nhau rằng: Năm qua bạn đã đạt được những gì, đã thăng tiến ra sao, đã mua được bao nhiêu thứ…

Những câu hỏi đó chẳng vấn đề gì. Sống là một sự biểu hiện. Những thứ được ấy đôi khi giúp tăng thêm phần biểu hiện lấp lánh rực rỡ của con người.

Nhưng nếu thêm vào những câu hỏi sau có lẽ trọn vẹn hơn: Trong năm qua, bạn đã buông được những gì, đã cho đi được bao nhiêu, đã gánh vác giùm những người kém may mắn hơn ra sao…

Và trong năm qua, bạn sống có bình an và hạnh phúc không? Nếu có, thì hãy mừng vì điều đó! Nếu không, thì vì lý do gì đã khiến lòng bất an, lo sợ? Có bước qua được?…

Có hàng triệu hàng triệu việc để nhìn lại, đúng không? Mỗi người mỗi hoàn cảnh sống khác nhau thì sẽ nhìn lại một năm qua khác nhau!


Một phép lạ vừa được chính thức công nhận tại đền thờ Đức Mẹ Lộ Đức ở Pháp, phép lạ Lộ Đức thứ 70 được Giáo hội Công giáo công nhận.

Một phép lạ vừa được chính thức công nhận tại đền thờ Đức Mẹ Lộ Đức ở Pháp, phép lạ Lộ Đức thứ 70 được Giáo hội Công giáo công nhận. 

Phép lạ đã được Đức cha Jacques Benoit-Gonin ở Beauvais, Pháp tuyên bố chính thức vào ngày 11 tháng 2 năm 2018, ngày lễ Đức Mẹ Lộ Đức cũng là ngày Thế Giới Bệnh Tật. Trong thánh lễ tại đền thờ Basil, Đức cha Nicolas Brouwet đã loan báo phép lạ. 

Sự kiện kỳ diệu có liên quan đến một nữ tu người Pháp, Sơ Bernadette Moriau, người đã đi hành hương đến đền thờ Đức Mẹ Lourdes năm 2008. Sơ đã bị biến chứng cột sống, phải ngồi xe lăn và bị tàn tật hoàn toàn từ năm 1980. Sơ cho biết sơ đã phải dùng morphine thường xuyên để kiểm soát cơn đau. 

Theo Tạp chí Associated (the Associated Press), khi sơ Moriau đến thăm đền Lộ Đức gần mười năm trước, sơ nói rằng sơ chưa bao giờ đòi hỏi một phép lạ. 





Mùng hai tết, chúng ta cầu nguyện cho ông bà tổ tiên. Đừng để cha mẹ còn sống ngay bên mà cũng đã như chết khi chúng ta từ chối sự hiện diện của các ngài…

Truyện ngắn

ĐỜI MỒ CÔI

--------------------------------------


- Chị xin cha xứ chữ ký để các xơ nhận mẹ em vào nhà dưỡng lão, chớ em bận đi làm ăn riết không ai chăm sóc bà, mà người ta thì đòi cái nhà này rồi.

Cậu con trai trả lời cương quyết với chúng tôi như thế. Rồi lặng lẽ bỏ vào nhà trong. Mặc kệ chúng tôi với bà cụ nằm trên giường bệnh, ngơ ngác nhìn vào góc tường. Nước mắt lưng tròng.

Làm thành viên của hội Lêgiô bao nhiêu năm nay, thăm viếng không biết bao nhiêu đời cô thế cô thân, nhưng với tôi, có lẽ trường hợp của bà quả có một không hai.


(Bài viết đã được đăng trong mục "Dặm đường du mục", Mục Đồng tập 5)


Tôi về Bình Hải, một chiều mùa đông gió thổi lạnh, biển nhoà trước mắt không phân biệt nổi chỗ tiếp giáp chân trời. Nếu là biển vắng, chắc cảnh biển thế này làm não lòng du khách. Nhưng lại không, tôi thấy vui khi nhìn những chiếc thuyền neo trên bến lắc lư như dang chào khách. Mấy người phụ nữ cặm cụi rửa mực, những con mực to bằng hoa bắp chuối. Đám trẻ say sưa đá bóng, dưới chân tôi hình con rồng ngộ nghĩnh vừa được vẽ trên nền cát ướt. Tôi chợt nghĩ, trong cảnh buồn nhịp sống vẫn sôi nổi thì cuộc đời vẫn đẹp.

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget