Tập san Mục Đồng

BÀI MỚI


LỜI NGUYỆN CHO GIẤC NGỦ

Tin, bài liên quan: Lời cầu nguyện của một người bị bệnh mất ngủ


Chúa ơi,

Cám ơn Chúa về ngày hôm nay.

Cám ơn Chúa về sự an toàn của con và của những người con thương yêu.

Khi con đi vào giấc ngủ, mong những giờ này cho con an bình.

Mong chúng đem đến sự chữa lành cho tâm trí và thể xác của con.

Trong khi con ngủ, thưa Chúa, hãy ban phước cho thế giới.



Tối… 

Anh Tám vác sào đi ra ngả ba sông Cây Me, thọc đẩy một vật thể nổi lềnh bềnh ra khỏi xoáy nước lòng chảo Bà Hên, cách chợ Cây Thị chừng hơn trăm mét. 

Khuya… 

Anh lại vác xẻng đi ra gò cát giữa ngả ba sông, đào, chôn lấp, đánh dấu, quỳ đọc kinh. Xong việc, anh trở về ngôi “nhà tháp” của mình, làm xị rượu – miếng thịt, ngủ, xong. 

*** 

Trở về sau 20 năm tù, anh Tám thành người dưng ngay trên chính quê hương của mình. Mà đúng. Ai thèm nhớ cái thằng Tám Hổ lì lợm, cả ngày chỉ biết bày cho lũ trẻ đủ trò bắt gà bẻ bí. Anh đi tù cũng là may phước cho xóm làng. Người ta chỉ cần biết có thế. Đâu ai thèm quan tâm đến hành động nghĩa hiệp của anh ở đất Sài Gòn. 



"Người Samaritan nhân hậu"-tranh Vincent Van Gogh

NGƯỜI SAMARITAN NHÂN HẬU 


Nói đến chuyện vô cảm trước nỗi đau của người khác, không thể không nhớ đến câu chuyện người Samaritan nhân hậu (good Samaritan) được chép trong Phúc Âm thánh Luca:

“Bấy giờ, một thầy dạy luật đứng dậy hỏi đặng thử Chúa Giê-xu rằng:

- Thưa thầy, tôi phải làm gì để được hưởng sự sống đời đời?

Ngài phán rằng:

- Trong luật pháp có chép điều gì? Ngươi đọc gì trong đó?

Thưa rằng:

- Ngươi phải hết lòng, hết linh hồn, hết sức, hết trí khôn mà kính mến Chúa là Thiên Chúa ngươi; và yêu người lân cận như mình.

Tiếng ghi-ta đáng ghét 


Vứt chiếc cặp trên bàn, nó ngồi phịch xuống giường với vẻ cau có, miệng lầm bầm: “Lại đàn, lại hát, lại vỗ tay… Vui vẻ nhỉ!”. Tức tối vì sự vui vẻ đó, lòng nó không thể yên được. Nó đi đến chỗ chiếc đàn piano và đánh thật mạnh, ầm ỉ cả nhà. Chẳng bao lâu sau, nó thấy vừa ý vì tiếng ghita đã dừng, bọn trẻ con nhà bên cũng ngừng hò hát. 

Việc nó cố tình làm ồn để phá ngang như vậy chỉ mới xảy ra đây thôi. Đó là kể từ hôm bên cạnh nhà có gia đình mới dọn đến ở. Con trai của chủ nhà đó chơi ghi-ta rất hay. Cứ chiều chiều, hắn lại ngồi trước hiên, vừa đánh đàn vừa hát. Bọn trẻ quanh xóm thích tụ tập hát cùng với hắn. Chúng khen ngợi và vỗ tay tán thưởng không ngớt. 

Trước đây, cứ mỗi lần nó chơi piano, thế nào cũng có bọn trẻ đứng ngấp nghé ngoài cửa ngõ ngó vào. Nó biết bọn trẻ rất phục tiếng đàn của nó nên nó kiêu hãnh quát vài câu để “lên mặt”. Thế mà từ ngày hắn đến đây, mọi việc lại đổi khác. Chẳng còn đứa nhỏ nào đứng nghe trộm tiếng đàn của nó nữa. Nó ganh tị rồi đâm ra ghét hắn hết sức. Chính hắn đã cướp mất những “fan cuồng nhiệt” của nó. Không thể bỏ qua cho hắn cách dễ dàng vậy được! Mỗi lần hắn chơi đàn là nó tìm cách phá ngang. Nó tìm đủ mọi cách: vặn volume tiếng nhạc hết cỡ, đánh thật to, thật mạnh vào cây đàn, thậm chí là còn bị khàn cổ vì cố hét lên quá lớn… Nhưng mỗi lần làm như thế nó hay bị mẹ la mắng. Có lẽ cách này không phải là “chiêu thức” hay. 





BÌNH SÀNH DỄ VỠ

Kính tặng Linh mục của Chúa.

Mỏng manh cũng chiếc bình sành
Lỡ tay đánh rớt tan tành Chúa ơi
Con là Linh Mục đời đời
Nguyện đi theo Chúa rõ Lời truyền nhân.

Là môn đệ phải xứng phần
Truyền rao Lời Chúa những lần khó khăn
Đường đời muôn cảnh nhọc nhằn
Ỉ ôi, ai oán băn khoăn nỗi gì.

Con đường đã chọn bước đi
Cho dù gian khổ có chi lạ thường
Lòng thao thức những đêm trường
Sống cho xứng đáng tình thương gọi mời.

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget