Tập san Mục Đồng

BÀI MỚI


Quà tặng đầu năm – Sao lại : “Hai chị em lưu lạc”?


Còn gì vui hơn, nhân ngày đầu năm, dẫu chẳng phải đầu năm âm lịch, tết đến sau tiết lập xuân, trời nắng ấm, ngày đầu năm dương lịch đến kề tiết đông chí, thời tiết gía lạnh, gió mùa đông bắc thổi về, tôi vẫn thấy ấm lòng vì vừa nhận được quà biếu của cha Phaolô Nguyễn minh Chính, trưởng ban truyền thông văn hóa Giáo phận.

Quà biếu không mang giá trị vật chất nhưng mang nặng tính văn hóa: Cuốn tiểu thuyết trẻ em: Hai chị em lưu lạc” mà tác giả là một linh mục thuộc giáo phận Qui nhơn - Linh mục Phêrô Lục, không thấy Họ của ngài. Cuốn tiểu thuyết được xuất bản trước khi tôi sinh ra hơn 20 năm, năm 1927, khi tác giả chuẩn bị mừng ngày sinh nhật thứ 60 của mình, không biết sách được viết ra trong giai đoạn nào trong cuộc đời của tác giả, chỉ được biết tác phẩm là một trong hai cuốn có mặt sau cùng của ngài. (Ngài mất lúc 59 tuổi, 1868 1927)


NGUYỄN THỊ DẠ 


(Mã số: 18-119)

Gần một tuần rồi Dạ không ra ngoài đi đâu xa, chỉ quanh quẩn chợ búa và tiệm thuốc. Chiếc xe máy cũ yên lặng nằm dưới sân khu nhà trọ, bụi phủ kín yên xe. Dạ lấy chiếc khăn thấm nước lau cổ xe, mặc dù tối nay cô lại đi xe bus đến nhà thờ như mọi lần. Tốt nghiệp đại học một thời gian, Dạ vẫn thế, vẫn đi đây đó một mình cùng chiếc túi xách sờn chứa vài ba thứ linh tinh. 

Hơn hai mươi phút chờ tuyến xe bus 02 ở bến, lắm lúc Dạ nghĩ mình sinh ra là để đợi. Ngồi nhìn thành phố đông đúc xe cộ phóng qua, Dạ chỉ biết thở dài. Cô thường ngắm trung tâm thương mại đối diện bến xe bus với nhiều lớp người ra vào, đa dạng váy áo túi xách mà Dạ thích. Tuy nhiên cô chưa bao giờ có ý định mua chúng, những thứ sang trọng và hào nhoáng chẳng hợp nổi với cô. 

Chiếc xe bụi bặm lao đến đỗ nhanh trước mặt Dạ, cô đeo vội khẩu trang rồi nhanh chóng bước lên. Chưa kịp yên vị trên xe, nó đã phóng đi làm cô suýt ngã. Dạ bám vào thành ghế, nép vào một phía. Đứng yên không làm gì, cô vô tình lắng nghe câu chuyện của những người xung quanh. Người nhỏ to với bạn, kẻ thầm thì với người yêu, người nhắn tin cùng người kia qua màn hình điện thoại. Dạ nhận ra không một ai thuộc về thế giới của mình! 

Cô buồn rầu nhìn ra ô cửa kính. Ở nơi thủ đô qua đôi mắt cô thật đông đúc, qua đôi tai cô thật ồn ào. Mọi thứ ở đây rất nhộn nhịp, nhưng Dạ thấy lạc lõng. Cô gái hai mươi ba tuổi với chiều cao khiêm tốn, gu thời trang bình thường, gương mặt không mấy ấn tượng. Cô bon chen tự lập nơi xứ người, làm việc tại một cửa hàng bán đồ ăn nhanh, mỗi ngày một ca tám tiếng trong khi tìm một công việc ổn định. Tuy nhiên sau nhiều lần bị quản lý mắng và phân biệt vùng miền, Dạ quyết định gửi mail xin nghỉ cho cửa hàng vào tuần trước. 


* Maria Huỳnh Thị Thu Hương (Gx.Cây Rỏi)

Thoảng nghe mùi phượng nở
Rộn ràng tiếng ve ngân
Hòa giai điệu làn gió
Anh em ta quây quần.

Vai kề vai nâng đỡ
Tay bé nhỏ giúp đời
Có Chúa con không sợ
Đồng hành bước mọi nơi.

Hát khúc ca cảm tạ
Muối dậy men Tin mừng
Bồ câu tăng sức sống
Lửa về tim sáng bừng.
 
Hăng say vui lên đường
Chân tung tăng khắp nẻo
Làm nhân chứng yêu thương
Tiến về miền đất hứa.


Phần đông giáo dân Công Giáo ở Việt Nam không biết hết ý nghĩa của các biểu tượng này. 

Những biểu tượng này bạn có thể bắt gặp trong nhà thờ, trên áo Lễ của các linh mục, giám mục, nơi những tượng đài.. 
Bạn có biết ý nghĩa ẩn sau những biểu tượng này không? Cùng tìm hiểu nhé!


BẾN ĐỖ 



(Mã số: 18-115)

Tôi đến Đà Nẵng khoảng giữa chiều. Tôi đã biết Đà Nẵng loáng thoáng qua truyền thông, sách vở. Đại khái là đẹp, giàu, năng động... Chiều cuối hè, nắng đậm. Những luồng gió biển thốc vào làm không khí dịu lại. Theo chỉ dẫn của chú Hoàng, tôi đứng chờ ở chân cầu Thuận Phước. Chú Hoàng là em ruột bố tôi. Chú là thợ xây đang làm việc ở đây. Sống lâu lên lão làng, nghe đâu chú được chủ thầu tín nhiệm cho làm đốc công. Oai lắm! Cách đây mấy hôm tôi đã liên lạc với chú để xin vào làm... 

- Ê, Cường! 

Tôi giật mình quay lại. Trước mắt tôi là Bằng. Hắn mặc đồ bảo hộ lao động, đang nhăn nhở cười, phô hàm răng trắng hếu. Thấy tôi đã nhận ra, hắn nói: 

- Chú Hoàng bận, bảo tao ra đón mày. 

Hắn hất hàm về phía cầu: 

- Đẹp không? Nghe nói là cầu dây văng dài nhất Việt Nam đấy. Buổi tối, vui lắm!... À, công trình ta làm ở gần đây thôi, chân cầu bên kia. Hàng tuần ta sẽ đi qua chiếc cầu này đấy. Nhà thờ ở đàng này. Chiều Chúa nhật nghỉ, đi lễ. 

Tôi nhìn theo hướng tay Bằng chỉ, cách chỗ tôi đứng không xa, xuất hiện một cái tháp nhà thờ, không cao lắm nhưng thấy rõ. Tôi chợt thấy bình yên. Bằng giục: 

- Thôi, bây giờ ta về đã.- Hắn nháy mắt chỉ chiếc xe 79 cà tàng- Sang không? Siêu xe đưa đón khách VIP đấy, còn bọn tao thì chỉ có đi bộ. Nào, lên xe! 

Tôi máy móc làm theo, thấy vui vui. 

Cầu thênh thang dài. Đường êm. Nắng trải mặt đường lấp lóa, nhìn xa như từng vũng nước loang. Mùi mồ hôi từ người Bằng phả ra mặn chát. Tôi vẩn vơ nghĩ. Vừa rồi là một thằng Bằng khác hẳn với hình ảnh lâu nay tôi có về nó. 

VĂN

[Văn][fbig1]

THƠ

[Thơ][fbig1]

HƯƠNG CỎ NON

[Hương cỏ non][fbig1]

Giải Viết Văn Đường Trường

[Giải Viết Văn Đường Trường][fbig1]

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget