Tập san Mục Đồng

BÀI MỚI



(EWTN News/CNA) Một vị linh mục nói rằng sự quyến rũ tính dục không xác định danh xưng tính dục vì sau những công bố được cho là của ĐGH Phanxicô, người ta đã nhanh chóng thắc mắc về học thuyết Công Giáo và bản chất tự nhiên của khuynh hướng tình dục.

Cha Thomas Petri, dòng Đa Minh, Khoa Trưởng Viện Thần Học Đức Mẹ Vô Nhiễm tại Washington,D.C. đã nói với hãng tin CNA rằng “Dĩ nhiên Thiên Chúa yêu thương mọi người, vì Người chính là tình yêu: Thiên Chúa là tình yêu.”

“Nhưng Người không yêu tội lỗi, thực ra Người không thể yêu tội lỗi vì tội lỗi không chỉ chống lại Thiên Chúa mà còn chống lại sự tốt lành và hạnh phúc thật mà Người kêu gọi mỗi người chúng ta.” 

“Trong lúc Thiên Chúa yêu mỗi người, Người không yêu những thứ mà nó tách biệt chúng ta ra khỏi Người và làm hại đến phẩm giá của chúng ta là con của Người.”


* Maria Đồng Thị Bích Duyên (Gx.Đồng Tre)

Cho tôi xin chút nắng vàng yên ả
Cho trôi nhẹ những tháng ngày cô liêu
Cho tôi xin thoáng bình yên buổi chiều
Lòng bay nhẹ theo ánh tà khất bóng.

Cho tôi xin trở về thời yên ấm
Bên bếp hồng, căn nhà bé con con
Câu à ơi cho giấc ngủ no tròn
Con say nồng trên cánh cò yên ả.

Vươn cánh cò con bay cao cùng gió
Vui cùng mây, cùng trăng hát đêm ngày
Tương lai con là vùng trời cao ấy
Điệu ơi à mòn mỏi chờ chốn đây.

Cơn sóng đời bỗng ập tới một ngày
Cho thân cò xác xơ dầm trong gió
Về đi con, câu ru xưa còn đó
Dang rộng tay đợi hình bóng cò về.

ĐÓA HỒNG KHÔNG GAI 



(Mã số: 18-152)



- Hồng nào hồng chẳng có gai!- Mẹ bảo với Liên thế. 

Ngày bé, Liên hay đùa nghịch, hay tò mò và hứng thú với mọi thứ xung quanh một cách không chừng mực. Mẹ thường bảo Liên hiếu động, thông minh. Ngày ấy, một buổi chiều tĩnh lặng của Mùa Chay, Liên theo mẹ lên nhà thờ, nơi mà ít khi cô bé được đến bởi mẹ cô lấy chồng không theo đạo dù bà là người có đạo. Vườn thánh nhà thờ là nơi linh thiêng, nhưng đối với Liên đấy là một thiên đường đầy hoa, thứ mà cô yêu thích nhất. Theo mẹ đến nhà thờ chỉ vì mê hoa chứ với cô lúc đấy không có khái niệm nào về Công giáo cả. 

Chiều hôm ấy, Mùa Chay Thánh man mác buồn hòa quyện cùng làn gió nhẹ nhàng. Mẹ ngồi nơi góc dưới nhà thờ, âm thầm, lặng lẽ nhìn thứ gì đó mà Liên ko rõ, chỉ biết đó là một cây gỗ với một người đàn ông bị treo trên đấy vô cùng thảm thương. Để mình mẹ ngồi đấy, Liên lon ton chạy ra vườn nhà thờ với hy vọng được chơi hoa. Đang mải mê nhìn những bông hoa hồng, bất chợt có giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp vang lên từ phía sau: 

- Con đến đây làm gì thế? Đi nhà thờ buổi chiều à cô bé? 



Bạn thân mến,

Được mang trong mình sự sống thần linh của Thiên Chúa là một hồng ân đặc biệt dành cho mỗi người Công giáo. Chính Thiên Chúa đã thông chia sự sống ấy để cứu độ con người. Người mong muốn từng người mở lòng để đón nhận tương quan siêu việt của Đấng Sáng Tạo với loài Thụ Tạo. Ý thức được mối dây thánh thiêng này, tôi luôn tự hào mình là người Công giáo được Chúa Giêsu yêu thương mời gọi để nên bạn hữu và nên chứng tá cho Người.

Trong Chúa Giêsu, tự hào không phải để kiêu căng hay loại trừ. Quả thực, Đạo Công giáo là con đường mà Thiên Chúa mở ra cho tất cả mọi người, cho những ai tin vào Chúa Giêsu và chịu phép Rửa để được sự sống đời đời (Mc 16, 16). Tự hào vì tôi có Thầy Giêsu là Đấng Cứu Thế! Tự hào vì “Đối với tôi, sống là Đức Kitô và chết là một mối lợi” (Phil 1,21). Là người Công giáo, tôi tự hào vì mình đã nhận được “mối lợi tuyệt vời là được biết Đức Kitô, và được thuộc về Người” (Phil 3,8). Là con của Chúa, tôi tự hào vì “chính Chúa Kitô sống trong tôi” (Gl 2,20). Như thế, tự hào để tôi không còn sống ủ dột âu sầu, lạnh nhạt lãng quên căn tính Kitô hữu của mình.

HẠNH PHÚC NƠI ĐÂU? 


(Mã số: 18-151)

- Do nó nói bậy trước! 

- Con tui nói có sai không? Thiên hạ người ta nói đầy ra đó, ngon thì đánh hết đi!- Lời má thằng Dương rít qua từng kẽ răng như đay nghiến. 

- Em xin lỗi chị, có gì em dạy bảo lại nó.- Mặt má tái nhợt, năn nỉ. 

Thằng Dương và má nó vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt tức giận. Được một lúc, má nó xuống giọng: 

- Ừ… Bỏ qua lần này, chứ lần sau tui không để yên đâu. Chị xem lại chồng mình đi, cả thằng con này nữa. 

Nói xong, hai má con Dương dập cổng rồi lên xe ra về, đánh rơi câu nói chát chúa giữa hiên nhà. Má buông cây chổi xuống đất, mắt rưng rưng nước rồi đi thẳng vào phòng. Đây không phải lần đầu tôi làm má khóc nhưng nước mắt lần này do cộng hưởng nhiều điều. Không biết tự khi nào, chuyện gia đình tôi nổi tiếng khắp xóm cồn. 

* * * 

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget