Tập san Mục Đồng

BÀI MỚI


“LINH HỒN TÔI TUNG HÔ CHÚA...” 



(Mã số: 18-122)

Chuông nhà thờ đổ dài từng hồi rộn rã. Mười hai giờ trưa. 

- Chuông gì thế anh?- Hồng Yến đang rửa chén ngoài sân chợt ngoảnh lại hỏi chồng vẻ ngạc nhiên lắm, nhưng Minh chưa trả lời vợ. 

Chưa kịp nhận được câu trả lời cô chợt thấy ngoài ngõ già trẻ lớn bé lục tục kéo nhau đi. Trong nhà, Minh đang phụ má đỡ cha ngồi dậy hướng ra cửa ngó lên nhà thờ. Dáng vẻ yếu ớt nhưng rất nghiêm trang của cha chồng làm Yến cũng nghiêm trang theo. 

- Chuông đọc kinh Truyền tin chung trong xứ đó con.- Giọng bà Sáu ấm áp vang lên. 

- Hồi cha còn khỏe, cha với má giờ này cũng hay lên nhà thờ lắm đó mình.- Minh tiếp lời má như để bồi đắp thêm cho sự ngạc nhiên của vợ. 

* * * 

Về làm dâu mới ba bốn tháng mà Yến ốm bớt vài kí lô, lại còn chịu nhiều điều tiếng thua thiệt nữa chứ. Tình cảnh hiện thời của cô ai không biết cũng bảo “chó chui gầm chạn rồi”. Như mới hôm qua lên xóm trên mua đồ ăn sáng cho cha má chồng, cô nghe người ta xì xầm bàn tán. Nào là con nhỏ đó bị khùng... đang yên đang lành, con gái thành phố có học hành sao lại chịu về làm dâu cái xứ khỉ ho cò gáy này... Hay là nó có chửa trước... hay là... Yến nghe hết, biết hết, nhìn ánh mắt dòm ngó soi mói của họ làm máu nóng trong cô dồn dập, nhưng cô cũng kịp thời trấn an mình. 


LÝ TƯỞNG 



(Mã số: 18-120)

Hè đã về thật rồi… 
Dù đã về nhà nghỉ hè được hơn một tuần, hôm nay, Sơn mới cảm nhận rõ mùa hè nơi làng quê quen thuộc. Chưa cần nghe tiếng chuông báo hiệu thánh lễ bốn giờ sáng, Sơn đã bị đánh thức bởi tiếng ve inh ỏi. Tiếng ve ấy mỗi ngày một rõ khi những bước chân của Sơn tiến gần hơn đến cổng nhà thờ xứ, nơi có hai cây hoa sữa cao hơn cột điện của làng. Ngày xưa, thời Sơn còn đi học xưng tội rước lễ lần đầu, cái cây hoa sữa này mới cao bằng nửa bức tường dãy phòng giáo lý cấp bốn, có một cành nằm ngang vừa tầm với của một đứa trẻ như Sơn. Vì thế, cành cây này là chiếc xà đơn lý tưởng để Sơn đu lên cây hít thở, hít thở. 
Hồi đó, khuôn viên này bình yên và tĩnh mịch lắm, có nhiều cây và hoa, có những vườn cỏ mà mỗi Chúa nhật Sơn và các bạn lớp giáo lý thường đến để cắt tỉa và quét dọn. Còn bây giờ, sau hơn một thập kỉ, khu đất này bị thay đổi liên tục và chóng mặt qua nhiều đời cha sở. Cha này đến chặt mấy hàng nhãn để mở rộng nhà xứ; cha khác tới cho xây bể nuôi cá và làm thêm cái ga-ra ô tô; cha khác nữa về lại lấp hồ cá làm sân cho giáo dân đậu xe, cha nữa thì xây thêm mấy cái chòi để đám trẻ đi nhà thờ ra có chỗ nói chuyện, hội họp. Chỉ có hai cây hoa sữa đặt ngay trước cổng nhà thờ là không bị chặt đổ hay di dời, nhưng nay nó đã lớn lắm rồi, chẳng còn có cành xà đơn lý tưởng cho Sơn hít thở. Tán của hai cây hoa này tỏa rợp và trở thành tổ của “ca đoàn ve sầu mùa hạ”, trung tâm điểm của tiếng ồn lúc canh khuya. 

Thánh lễ sáng kết thúc. Trời vẫn còn tờ mờ, chưa rạng hẳn. Có nhiều người đang ngồi lại trong nhà thờ cầu nguyện, nhiều nhất là các ông bà Hội Légio và các em nhỏ lớp ơn gọi. Sơn cũng ngồi lại một góc cuối nhà thờ, gần cái tòa giải tội của cha tiền nhiệm để lại. Tòa giải tội này được thiết kế như một ngôi nhà sang trọng có mái che, làm bằng gỗ sồi, có lẽ đắt tiền lắm. Nhìn tòa giải tội, nhìn lên Thánh Thể Chúa, Sơn lại suy nghĩ về ơn gọi và lý tưởng của mình. Liệu có nên tiếp tục theo đuổi mơ ước trở thành một Linh mục giáo phận, để làm “nghề chăn chiên” như Chúa Giê-su? Chỉ còn ba tuần nữa thôi là diễn ra kì thi vào Đại Chủng Viện. Đơn đăng kí dự thi thì đã nộp, nhưng sau một năm giúp xứ và nhiều lần chứng kiến đời sống và cách hành xử của các Linh mục, Sơn vấp ngã. Giờ này, tâm trí Sơn cũng ồn ào như tiếng ve ngoài kia. Càng cố tĩnh lặng, những hình ảnh trong đầu lại hiện ra trước mắt. 

- Quân khốn nạn!... 


* Matta Võ Trịnh Như Quỳnh (Gx.Phú Hòa)

 Chuyện tôi sắp kể lại đây cũng xảy ra lâu lắm rồi… Giờ An đã là một nữ doanh nhân thành đạt, được rất nhiều người quí mến. Chuyện là từ đầu năm học lớp mười, tôi thi đỗ vào một trường công lập, trường đấy cũng là một trường có tiếng trong vùng, lại còn được vào lớp chọn thì còn gì bằng. Mới đầu vô học, quá nhiều cái mới thay đổi, làm tôi đến chóng cả mặt mới thích nghi được. Còn về phần bạn bè, lúc đầu gặp tụi nó, đứa nào cũng bảo tôi hiền, ít nói, lạnh lùng. Nhưng sau, tiếp xúc nhiều tụi nó mới biết đến độ “điên” của tôi.
Vừa mới thích nghi với cuộc sống mới tại trường cấp ba thì lại có một vấn đề khác ập đến. Đó chính là An, hồi đấy An được mệnh danh là “đại boss” của lớp, An xinh lắm, có vóc người nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn, nói chung là cực dễ thương. Bề ngoài là vậy, nhưng bên trong, An là một con người hoàn toàn khác. Thoạt đầu, tôi cũng chả dám bắt chuyện với nó, tính nó kì quặc lắm. Nhưng vì ngồi cùng bàn nên dần dần cũng thân. Nó kể cho tôi nghe đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. An thông minh, học gì cũng lẹ, chả bù lại cho tôi. Nhưng mà An không phải dạng vừa, ba An là một ông trùm, chuyên đi đòi nợ thuê. Ngồi với nó, tôi khai quật được một đống bí mật của nó. Mà có điều tôi vẫn hay thắc mắc là An chỉ toàn kể về ba, nó không bao giờ nhắc tới mẹ. Tự nhiên hôm kia, nó quay qua hỏi tôi:
- Ê! Mày có theo đạo Chúa không?
Tôi chưa kịp trả lời thì nó nói tiếp:
- Tao ghét đạo Chúa kinh luôn á!
Lúc đấy tôi im bặt, chả dám đáp lại với nó câu nào, tôi đánh trống lảng:
- Sao mày ghét? Người ta làm gì mày à?
- Hồi trước mẹ tao theo đạo Chúa, xong cưới ba tao, ba tao cũng theo luôn, cũng đi lễ sốt sắng lắm. Sau khi cưới được một thời gian, lúc tao tròn một tuổi thì không hiểu sao tao không được sống với mẹ nữa. Sau này ba tao mới kể là mẹ tao đi theo ông Chúa, bỏ ba. Không cho tao về thăm mẹ, không cho tao tới nhà thờ gì gì đó. Rồi từ khi ấy tao có ác cảm với đạo Chúa luôn, kiểu như cái đó lôi kéo mẹ tao bỏ ba.
- Thế mày không thấy ba mày có lỗi sao An?- Tôi hỏi lại.
- Lỗi gì mày? Do mẹ tao theo ông Chúa gì đó bỏ ba tao mà. Với lại hồi giờ chỉ có ổng cho tiền rồi nuôi tao chớ ai. Nên ổng nói gì tao cũng thấy đúng.
- Tao vẫn thấy có gì uẩn khúc đó. Mà thôi kệ đi, học đã, cô xuống bắt lỗi nói chuyện bây giờ.
- Ờ ờ…
Từ khi biết An ghét mấy đứa theo đạo Chúa, tôi cũng chả dám nói gì nhiều. Có mấy hôm chiều chủ nhật, nó rủ tôi đi chơi, tôi đều từ chối, nhưng đâu thể từ chối hoài được. Hôm kia nó gặng hỏi với năn nỉ tôi hoài, tôi mới đánh liều một phen, bỏ lễ để đi… Nhưng kiểu đi một lần xong lại thích hay sao ấy, dần dần sau đó tôi bỏ luôn lễ chủ nhật, cứ chiều chủ nhật là tôi nói với ba mẹ đi lễ, nhưng lại xách xe xuống nhà An để đi chơi với nó.
Bẵng đi một thời gian, qua học kì I, thành tích của tôi cũng tàm tạm. Nói chung là ổn, vẫn bị ba mẹ la rầy vì tụt hạng, nhưng vẫn còn trụ được trong lớp là tôi thấy mình cũng may mắn lắm rồi. Có một cô bạn mới chuyển vào lớp tôi, nó tên Linh. Nhìn nó hiền lắm, tôi lại thấy hơi quen quen, hình như có gặp ở đâu rồi thì phải. Ăn nói cũng nhỏ nhẹ, được xếp vào ngồi cạnh tôi với An. Nó vừa ngồi vào, con An chồm qua ngay, nó kéo dây chuyền con Linh, có hình cây Thánh Giá, nó tròn mắt hỏi:
- Mày theo đạo Chúa phải không?
- Ừ, có gì không?- Linh chậm rãi đáp.
- Cũng không có gì đâu! Chúc mày may mắn, hân hạnh được gặp người theo đạo ở đây.- Nói rồi An nhìn Linh cười một cách nham hiểm.
- Sắp có trò hay cho mày xem rồi đó!- An quay qua tôi.
Nghe An nói kiểu vậy, tôi cũng lạnh sống lưng. Chưa thấy biểu hiện thế này của nó bao giờ.
Như thường lệ, sáng hôm sau tôi qua rủ An đi học. An cầm theo một mớ thứ lỉnh kỉnh bỏ trong bao, tôi hỏi nó là cái gì, nó bảo bí mật không cho xem, rồi cười cười. Tôi đèo nó tới trường, nó lúi húi dán dán vào chỗ con Linh cái gì đấy, rồi rải giấy khắp cửa lớp, tôi ngồi lo làm vội hết đống bài tập chứ không để ý gì nhiều. Lát sau thì cả lớp vào đông đủ, tụi nó nhốn nháo lên, đọc đọc cái gì đấy, lúc này tôi mới thấy bàn con Linh dính nào là kẹo cao su, nào là tương ớt, đủ các loại. Con An nhìn qua Linh rồi nói:
- Đây là chuyên mục chào đón người bạn mới theo đạo vào lớp học.
Con An vỗ tay xong cười như điên dại, cả lớp cũng hùa theo. Tôi thì cúi gằm mặt, chả dám làm gì, không dám hùa theo đám kia, cũng không dám giúp Linh. Tôi cứ tưởng tượng Linh sẽ bực mình, trả đũa lại tụi nó và mách cô giáo. Nhưng không, nó lẳng lặng lấy nước lau sạch sẽ, rồi vẫn ngồi im lại chỗ cũ để học. Con An liếc mắt qua nhìn tỏ vẻ không hài lòng, bỗng lúc sau nó lại cười cười cái điệu bộ nham hiểm. Hình như sắp có trò mới rồi.
Ngày tiếp theo, An lấy hình Linh ở trên facebook, in ra xong chế lung tung, bậy bạ. Rồi đem rải hết trên dãy hành lang lớp học. Ngày hôm sau đấy nữa An giấu cặp Linh. Tiếp theo, An sai đàn em chặn đánh Linh. Cứ thế, mỗi ngày đi học của Linh như một cái địa ngục vậy. Tôi thấy thế là sai nhưng không dám lên tiếng, giờ thì tôi mới hiểu những lời đồn đại về An. Tôi sợ một ngày nào đó, người bị những trò ghê tởm của An không phải là Linh nữa mà là chính tôi.
Chiều chủ nhật lại đến, lần này An vẫn rủ tôi đi chơi, nhưng tôi lại nhất quyết từ chối cho bằng được. Tôi phải tới nhà thờ, tôi cảm thấy tội lỗi quá nhiều rồi. Bước vào nhà thờ, tôi chọn cho mình một góc, lẳng lặng quỳ đấy cầu nguyện. Tôi cảm thấy day dứt, khó chịu. Tôi đã không sống đúng với những gì mà Chúa đã dạy. Thật sự quá sai rồi, tôi đã chứng kiến một người bạn vì tự nhận mình là con Chúa đã bị hành hạ như thế mà không dám lên tiếng, lại chối bỏ Chúa. Bỗng có một bàn tay đặt lên vai tôi, tôi quay lại. Nhìn kĩ, dụi mắt, xong tôi nhìn lại. Là Linh, Linh nhoẻn miệng cười, nó cũng quỳ xuống cạnh tôi, chấp tay lại cầu nguyện.
Sau một tiếng đồng hồ im lặng trong nhà thờ, bọn tôi ra ngoài. Vừa ra khỏi nhà thờ, tôi kéo Linh lại mà mặt vẫn cúi gằm, hỏi:
- Mày cũng biết tao theo đạo mà sao không nói? Giờ tao mới nhớ hóa ra là gặp mày ở nhà thờ vài lần… Tao xin lỗi, tao hèn quá, không dám bảo vệ mày, tao cũng sợ, sợ bị liên lụy… tao…
Linh cắt lời tôi:
- Tao biết, mày không cố ý, nhưng vì tao nghe lời Chúa nên mới thế, phải biết yêu thương lấy kẻ thù mình. Tao biết con An nó không hiểu nên nó mới xử sự như vậy! Phải từ từ rồi mới làm cho nó hiểu được, chứ mình chống trả lại thì nó lại càng nghĩ sai lệch và làm lớn chuyện hơn nữa thôi à! Còn về phần mày, tao nghĩ chắc cũng tới lúc rồi mày sẽ nghe lại được tiếng Chúa gọi thôi. Đấy, bây giờ mày thức tỉnh rồi đấy…
Tôi im bặt, chả dám nói gì. Rồi hai đứa cùng đi về. Sáng hôm sau, lên trường An lại dở trò hành hạ Linh. Linh vừa bước vào cửa lớp thì An chặn lại, giơ tay định tát vào mặt Linh. Thấy thế tôi đứng ở sau, lao về phía trước đỡ lấy tay An, nó trợn mắt lên rồi quát:
- Mày né ra, mày làm cái gì thế? Nó đáng bị như vậy mà, mày mà không cho tao đánh nó là tao đánh mày à!
- Xin lỗi An, tao cũng theo đạo đây, tao nói láo mày quá lâu rồi, tao cũng phải bảo vệ đồng đạo của mình. Linh nó làm gì có lỗi với mày chưa? Không phải lúc nào đạo cũng xấu như mày nghĩ đâu An.
Nói rồi tôi bỏ đi, kéo Linh xuống chỗ ngồi mặc kệ lời bàn tán của mấy đứa trong lớp.
Suốt mấy ngày sau, tôi với An không hề nhìn mặt hay nói với nhau một câu nào, tôi lơ nó luôn, làm vậy nhưng lòng tôi day dứt lắm. Khi gặp nó thì tỏ ra lạnh lùng, nhưng không có nó tôi lại thấy lo lắng, hụt hẫng. Bỗng một buổi chiều chủ nhật, sau khi đi lễ ở nhà thờ ra, điện thoại tôi lại có cuộc gọi của An. Đang không biết nên làm gì thì Linh tới, hỏi:
- Ai gọi thế? Sao không nghe?
- Ừ thì… Con An á mày… Giờ sao… tao rối quá!
- An gọi thì mày nghe đi chớ sao rối… Nhỡ có chuyện gì thì sao?
Nghe lời Linh, tôi ấn vào nút nghe.
Ở đầu dây bên kia, An vừa khóc nấc vừa nói:
- Mai ơi, qua đây với tao, tao sợ quá, không có ai ở đây cả, tao sợ, tao xin lỗi.
Nghe thế, tôi với Linh cuống cuồng lấy xe đạp chạy xuống nhà An. Vào nhà thì thấy nó ngồi co ro trong xó, nhà thì tối om, nó khóc ấm ức ấm ử, sờ vào trán thì thấy nóng ran, hình như đang sốt cao lắm. Linh thì vội vàng lấy nước với khăn để lau cho nó, tôi dìu An nằm lên ghế sofa ở phòng khách. Linh nhẹ nhàng lau, tôi thì nắm lấy tay An, nhìn nó bây giờ hết sức thảm hại, tồi tệ, tôi không nỡ giận nó nữa…
An thều thào:
- Tao xin lỗi, là lỗi của tao.
Nói rồi nó ngủ thiếp đi.Tối hôm đó tôi với Linh xin ở lại nhà An để lo cho nó.
Sáng tỉnh dậy, An lao tới ôm tôi với Linh, nó nói:
- Hai đứa bây cho tao xin lỗi, tao sẽ kể lại mọi chuyện rồi tụi bây trách tao thế nào cũng được. Cảm ơn và xin lỗi rất nhiều, mọi chuyện đều là do tao… Sau khi nghe hai đứa bây có đạo, tao ghét hai đứa nhiều lắm, tao muốn bày thêm nhiều trò để hành hạ nữa. Mà tối bữa đó, vừa về tới nhà bác Khiêm ở đầu xóm kia, tao thấy ba tao đánh đập bác Khiêm rất dã man, thật sự tao không tin vào mắt mình. Cả gia đình bác quỳ lạy van xin, ba tao đã nói chỉ hù dọa người ta mà sao lại làm tới mức đó cơ chứ? Rồi từ đó tao thấy ghê tởm ổng. Ba tao về nhà vẫn nói chuyện bình thường nhưng khi ra đường ổng như con người hoàn toàn khác. Tao tìm đến mẹ, mẹ tao khóc rất nhiều, kể chuyện hồi xưa bị ba tao đánh đập dã man. Tao về suy nghĩ hoài, tao còn thấy ba tao quàng vai người phụ nữ khác… Hóa ra ba tao làm nhiều việc sau lưng tao mà tao không hề hay biết. Tao khóc, tao chỉ nhớ tới tụi bây, tao cảm thấy tao tệ lắm, bứt rứt, mệt mỏi, bao nhiêu suy nghĩ cứ dằn xé lòng tao, tao không biết làm sao mới phải. Thế mà tụi bây vẫn sẵn sàng mở lòng với tao mà không quay lưng đi, tao không biết diễn tả cảm xúc của mình ra sao bây giờ. Hóa ra người theo đạo không hề xấu như những gì tao nghĩ.
Linh với tôi vỗ vai An, ba đứa đều im lặng. Tôi quẹt nước mắt trên má An, không nói thêm được lời nào nữa. Có thể Chúa đã thánh hóa được con người An như Linh đã nói. Chúa không hề bỏ sót một ai cả, chỉ là người ta chưa đủ niềm tin để cảm nhận được hồng ân bao la tuyệt vời ấy. Và bây giờ hồng ân đó đã đến với An.


Quà tặng đầu năm – Sao lại : “Hai chị em lưu lạc”?


Còn gì vui hơn, nhân ngày đầu năm, dẫu chẳng phải đầu năm âm lịch, tết đến sau tiết lập xuân, trời nắng ấm, ngày đầu năm dương lịch đến kề tiết đông chí, thời tiết gía lạnh, gió mùa đông bắc thổi về, tôi vẫn thấy ấm lòng vì vừa nhận được quà biếu của cha Phaolô Nguyễn minh Chính, trưởng ban truyền thông văn hóa Giáo phận.

Quà biếu không mang giá trị vật chất nhưng mang nặng tính văn hóa: Cuốn tiểu thuyết trẻ em: Hai chị em lưu lạc” mà tác giả là một linh mục thuộc giáo phận Qui nhơn - Linh mục Phêrô Lục, không thấy Họ của ngài. Cuốn tiểu thuyết được xuất bản trước khi tôi sinh ra hơn 20 năm, năm 1927, khi tác giả chuẩn bị mừng ngày sinh nhật thứ 60 của mình, không biết sách được viết ra trong giai đoạn nào trong cuộc đời của tác giả, chỉ được biết tác phẩm là một trong hai cuốn có mặt sau cùng của ngài. (Ngài mất lúc 59 tuổi, 1868 1927)


NGUYỄN THỊ DẠ 


(Mã số: 18-119)

Gần một tuần rồi Dạ không ra ngoài đi đâu xa, chỉ quanh quẩn chợ búa và tiệm thuốc. Chiếc xe máy cũ yên lặng nằm dưới sân khu nhà trọ, bụi phủ kín yên xe. Dạ lấy chiếc khăn thấm nước lau cổ xe, mặc dù tối nay cô lại đi xe bus đến nhà thờ như mọi lần. Tốt nghiệp đại học một thời gian, Dạ vẫn thế, vẫn đi đây đó một mình cùng chiếc túi xách sờn chứa vài ba thứ linh tinh. 

Hơn hai mươi phút chờ tuyến xe bus 02 ở bến, lắm lúc Dạ nghĩ mình sinh ra là để đợi. Ngồi nhìn thành phố đông đúc xe cộ phóng qua, Dạ chỉ biết thở dài. Cô thường ngắm trung tâm thương mại đối diện bến xe bus với nhiều lớp người ra vào, đa dạng váy áo túi xách mà Dạ thích. Tuy nhiên cô chưa bao giờ có ý định mua chúng, những thứ sang trọng và hào nhoáng chẳng hợp nổi với cô. 

Chiếc xe bụi bặm lao đến đỗ nhanh trước mặt Dạ, cô đeo vội khẩu trang rồi nhanh chóng bước lên. Chưa kịp yên vị trên xe, nó đã phóng đi làm cô suýt ngã. Dạ bám vào thành ghế, nép vào một phía. Đứng yên không làm gì, cô vô tình lắng nghe câu chuyện của những người xung quanh. Người nhỏ to với bạn, kẻ thầm thì với người yêu, người nhắn tin cùng người kia qua màn hình điện thoại. Dạ nhận ra không một ai thuộc về thế giới của mình! 

Cô buồn rầu nhìn ra ô cửa kính. Ở nơi thủ đô qua đôi mắt cô thật đông đúc, qua đôi tai cô thật ồn ào. Mọi thứ ở đây rất nhộn nhịp, nhưng Dạ thấy lạc lõng. Cô gái hai mươi ba tuổi với chiều cao khiêm tốn, gu thời trang bình thường, gương mặt không mấy ấn tượng. Cô bon chen tự lập nơi xứ người, làm việc tại một cửa hàng bán đồ ăn nhanh, mỗi ngày một ca tám tiếng trong khi tìm một công việc ổn định. Tuy nhiên sau nhiều lần bị quản lý mắng và phân biệt vùng miền, Dạ quyết định gửi mail xin nghỉ cho cửa hàng vào tuần trước. 

VĂN

[Văn][fbig1]

THƠ

[Thơ][fbig1]

HƯƠNG CỎ NON

[Hương cỏ non][fbig1]

Giải Viết Văn Đường Trường

[Giải Viết Văn Đường Trường][fbig1]

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget