Banner cột chính

Sống đẹp lòng Chúa

TÌM ĐẾN MỘT PHẬN NGƯỜI - Anê Xuân Trần

 TÌM ĐẾN MỘT PHẬN NGƯỜI

Anê Xuân Trần  

(An Mỹ- GP. Qui Nhơn)

 


Tôi đến nhà chị vào một buổi chiều nắng còn gay gắt, đường đi xa xôi ngoằn ngoèo và đầy đất đá. Vừa đi tôi phải vừa hỏi thăm đường, vì chỗ tôi ở cách xa chỗ chị khoảng vài chục cây số lại chưa quen biết, nhưng rồi mọi chuyện cũng đã rất tốt đẹp.

Nhìn từ xa, đó là một căn phòng nhỏ bằng gạch không tô phết, rộng chừng bốn mét vuông, nằm ở cuối khu vườn lẻ loi cô độc. Xung quanh và trước mặt chất chồng nào là gạch, đá, cây củi... Tôi bước đến cửa, nhìn vào bên trong, một phút chạnh lòng! Căn phòng chật chội nóng nực như một cái kho chứa đồ đạc. Chị nằm đó, trên chiếc giường tre, lọt thỏm giữa bộn bề chăn màn thùng hộp, mì tôm, nước uống, chai lọ... Tất cả đều chất lên trên một chiếc giường! Phải một lúc lâu tôi mới bình tĩnh lại, lên tiếng:

- Em chào chị. Chúng em đến thăm chị đây.

Nghe có tiếng người, chị lồm cồm ngồi dậy, tay sờ soạng tìm chiếc nón lá cũ rách đội lên đầu (chắc là che cho bớt nóng vì mái tôn quá thấp).

- Ai? Ai đó?

- Dạ, em ở nhà thờ An Mỹ.

- À, có đạo hả? Cô vào chơi!

Tôi đi thẳng vào trong, loay hoay tìm vật gì để ngồi nhưng không thấy đành ra ngoài lấy viên gạch dùng tạm. Đối diện với chị tôi mới thấy đây thực sự là một hoàn cảnh đáng thương: Mắt thì mù, tai không còn nghe rõ, đôi chân sưng húp không đi lại được. Cả ngày hết nằm lại ngồi, cô đơn chiếc bóng... Tôi nhìn một lượt khắp căn phòng mà lòng nặng trĩu suy tư: Đây là cuộc sống của một con người sao? Sống mà chẳng nhìn thấy, chẳng biết gì về thế giới bên ngoài, năm này qua năm khác, tháng nọ nối tiếp tháng kia, ngày nắng ngày mưa, tết đến xuân về vẫn một cảnh sống, ngồi đó và chờ đợi...

Tôi nghĩ mình phải làm một cái gì đó, ngay lúc này. Thế là bắt tay vào việc, vừa dọn dẹp vừa trò chuyện. Mà tôi lại nói giọng Huế, nhiều lúc nghe không lọt tai, chị cười trêu: “Cái cô này nói sao đâu, tôi chẳng hiểu gì cả!”. Tôi lại phải nói rất chậm, giả lai lai tiếng Bình Định làm chị khoái trá. Tôi hỏi: “Sao chị bị mù thế?”… “Chân chị làm sao mà sưng húp thế kia?”… Vân vân... Những câu hỏi dồn dập thế mà chị trả lời vanh vách, đôi lúc nghe xúc động, đầy thương cảm. Tôi nói: “Bây giờ chị kể cho em nghe về cuộc đời của chị trước đây đi!”

Như được mở cờ trong bụng, chị huyên thuyên nói cười, thao thao bất tuyệt như sợ bị tôi cắt ngang. Chị bảo lúc còn trẻ chị cũng được gái lắm, cũng có nhiều người mai mối nhưng chị không thích. Chị mong ước đi tu nhưng rồi không thành. Gia đình chị sau đó liên tiếp xảy ra nhiều tai ương, cha mẹ lần lượt qua đời, chị một mình làm thuê làm mướn. Cho đến một ngày đôi mắt bỗng mờ đi và dần dần trở nên mù lòa. Từ đó chị suy sụp, may mà có đứa cháu gái thương tình giúp đỡ... Nghe chị kể mà tôi cứ nghẹn ở cổ.

Một lúc lâu thì công việc cũng hoàn thành, tôi đến bên chị vỗ vai an ủi:

- Cầu Chúa ban sức mạnh cho chị. Chị siêng năng đọc kinh lần hạt hằng ngày, Ơn Trên sẽ nâng đỡ chị. Chị cố gắng lên nhé!

Tôi cầm đôi tay gân guốc khô sạm của chị, định nói vài lời từ giã. Nhưng chợt nhìn thấy những ngón tay quá bẩn, móng dài lởm chởm của chị, thế là phải lấy nước ngâm tay cho chị và bắt đầu làm công việc của một thợ nail! Tôi hỏi: “Bây giờ chị ước ao điều gì nhất?”

- Giá mà chân không đau, tôi sẽ đến nhà thờ để được cùng mọi người hát kinh, nghe Cha giảng thì sung sướng biết bao! Nhưng… đã không còn hy vọng nữa rồi…

- Can đảm lên chị nhé, phần thưởng sau này Chúa sẽ dành cho chị… Chị đọc kinh và cầu nguyện cho chúng em, ngoài xã hội nhiều cám dỗ lắm!

Chị dò dẫm nắm lấy tay tôi: "Lần sau cô có đến nữa không?" - Tôi chần chừ nhưng rồi cũng buột miệng, quả quyết: “Chúa Nhật tới em sẽ đến”.

Chia tay chị trở về, lòng tôi dâng lên bao niềm thương cảm. Lần sau đến, tôi sẽ ngồi nghe chị nói, lắng nghe nỗi lòng và tâm sự của chị, nghe chị khoe về dĩ vãng tươi sáng… Đó là những kỷ niệm đẹp mà chị khó có dịp để thổ lộ cùng ai.

* * *

Như lời đã hứa, Chúa Nhật này tôi lại đến thăm chị. Cả một tuần, hình ảnh người chị già neo đơn bệnh tật lúc nào cũng hiện diện trong tâm trí tôi. Tôi là một người lính của Mẹ, là tông đồ của Chúa. Mục đích của người hội viên Legio là tiến bước theo chân Mẹ, đem Chúa đến với những người bệnh tật khổ đau, an ủi những người khó khăn sầu não... Tôi nhớ đến chị không những vì chị mà vì lời Chúa nhắc nhở bên tai: "Ai làm cho một kẻ bé mọn vì Ta là làm cho Ta". Vì thế, đến với chị là đến với Giêsu, một Giêsu mù lòa đang chờ đợi để nghe một tiếng gọi tiếng chào phát ra từ cánh cửa, một Giêsu đang bị nhức nhối vì đôi chân sưng húp, một Giêsu cô đơn âm thầm lặng lẽ mong tìm kiếm bóng hình ai…

Nhờ chị mà tôi biết nhìn lên để thấy mình thật hạnh phúc, để thấy Chúa ưu ái mình biết chừng nào! Tôi đang có trái tim khỏe mạnh, trí khôn thông hiểu, có đủ mọi giác quan để trải nghiệm, có cuộc sống ấm no. Nhìn lên để hằng ngày cảm tạ muôn vàn hồng ân Chúa ban, để không còn than van trách móc...

Nhờ đến với chị mà tôi đã biết nhìn xuống để mở rộng tấm lòng, quan tâm sẻ chia với những ai nghèo đói, bệnh tật. Để tôi biết sống chan hòa với mọi người hơn, biết chú ý lắng nghe và đồng hành với khó khăn của người chung quanh.

Lạy Mẹ! Xin hãy cùng đi với con và giúp con thực hiện những gì Chúa mong muốn.

Đăng nhận xét

0 Nhận xét