Banner top

Banner cột chính

header ads

XIN LỖI NHỮNG ƯỚC MONG CỦA MẸ - Hoàng Thị Lê Thùy


XIN LỖI NHỮNG ƯỚC MONG CỦA MẸ

 Hoàng Thị Lê Thùy  (Phú Thọ)

Mẹ tôi là người thế nào?


Mẹ kính mến!
Vì lòng yêu mến, và khát khao dâng hiến các con cho Thiên Chúa, mẹ đã có 5 người con bước theo Chúa. Mẹ cũng muốn con được nên thánh thiện như các anh, mà gửi con vào dòng, để cho con học tập và lớn lên, hy vọng rồi con sẽ yêu mến ơn gọi, và cũng bước theo Chúa. Con đã ở đây khi mới học lớp 8. Giờ đây con đã học xong đại học, trên tay con cầm tấm bằng Sư phạm Tiếng Anh. Một năm qua, con bắt đầu chính thức là “chú thỉnh sinh” của dòng Thánh Tâm. Con rất thích bộ áo dòng mẹ ạ! Nhưng người ta nói: “Chiếc áo không làm nên thầy tu”, con không thấy mình phù hợp với đời tu. Bởi vì con không thích các giờ sinh hoạt chung, con thấy mình khó tính với anh em, con muốn sống trong một không gian riêng chứ không chung đụng với anh em. Nhưng đời tu cần thiết là đời sống cộng đoàn, mẹ ạ! Con luôn cảm thấy tâm hồn mình không được bình an, lòng con luôn hướng ra một thế giới đầy ước mơ, để con có thể thực hiện được những điều con muốn, sống cho những gì con khao khát.
Con cũng đã cầu nguyện rất nhiều, cầu nguyện để xin Chúa giúp con phân định ơn gọi của mình. Con xin Chúa cho con biết đâu là điều Ngài muốn trên cuộc đời con, điều gì tốt nhất cho con, để con có thể sống làm chứng tá cho Chúa trên trần gian này.
Con cũng phân vân và bị giằng co rất nhiều mẹ ạ! Nếu con về, con sẽ phụ công ơn của Nhà Dòng và sự kỳ vọng của mẹ. Nhưng, tiếng gọi của những hoài bão trong con như đang kết trái, nó thôi thúc con. Con vẫn thinh lặng để lắng nghe tiếng Chúa. Đâu đó vang vọng trong tâm trí con: “Can đảm lên, đừng sợ”. Từ đó, con như xác tín hơn về quyết định ấy, và xin Cha giám đốc cho con được chuyển hướng ơn gọi. Cha cũng đồng ý, và khuyên con: “Con hãy có những quyết định cùng với ơn Chúa, thì dù ở bậc sống nào mình cũng sẽ bình an và hạnh phúc. Nếu con không bình an mà cứ cố gắng, cố vì người khác, thì đời tu của con cũng không hạnh phúc”.
Thế là con đã ra khỏi dòng… Giờ con cũng đã qua được hai năm, đã chinh phục và thực hiện được những hoài bão của con. Một tình yêu mới cũng đến với con, cô ấy không có đạo, làm trong công ty du lịch của con. Cô ấy tự nguyện trở thành con cái Chúa, để sống với người con của Chúa, chính là con trai của mẹ.
Con xin lỗi mẹ, vì đã phụ lòng mong ước của mẹ. Nhưng con tin lựa chọn của con là đúng, vì con đã biết lắng nghe tiếng Chúa trỗi dậy trong lòng con…

Đăng nhận xét

0 Nhận xét