Thiên sứ của gió


* Anna Trần Phương Sanh (Gx.Vườn Vông)

Trên ban-công, gió mạnh mang theo hơi nước lạnh ngắt hắt liên hồi. Chiếc áo trắng một mình khiêu vũ trong làn gió ấy, những bước nhảy mạnh và dứt khoát, rồi lắm lúc buông thõng  đôi tay vô hồn. Mưa… Mưa đến như một định mệnh được sắp xếp, chực sẵn mà xối, xối từ từ rồi tuôn ào ào, cho đến khi chiếc áo chẳng thể bước thêm bước nào giữa cao trào của đoạn nhạc khiêu vũ.
Anh  đứng đó, mắt không rời chiếc áo. Chiếc áo ấy Mây chuẩn bị cho anh trong ngày chụp ảnh cưới, “áo người thương”.
... Âm báo tin nhắn...


- Mây làm gì đó? Gió nhớ Mây!
- Mây đang đợi Gió.
- Bầu trời nào chứa Gió với Mây?
- Sẽ có một bầu trời như vậy…
...
- 3 ngày nữa nhà Gió làm kỵ 10 năm  của ba. Mây về nhà với Gió nghe?
- Không được rồi, ngày đó Mây đi dạy cả ngày mà.
- Về ra mắt với cả nhà chứ, đi mà Mây!
- Mây nói không được là không được...
...
- Mây có nhiệm vụ này giao cho Gió nè!
- Gì hả Mây?
- Gió hỏi mẹ Gió thử tên thánh của Gió là gì? Hãy hoàn thành nhiệm vụ rồi báo cáo lại cho Mây.
- Sợ mẹ không nhớ đó Mây à!
- Không biết, nhiệm vụ là phải hoàn thành, cấm cãi, cấm ý kiến…
- Vâng ạ, bà cô khó tính!
...
- Không hoàn thành được nhiệm vụ thì sao hả Mây?
- Bầu trời chỉ có Gió thôi.
- Nhưng mẹ bảo không nhớ Mây ơi! Cũng mười mấy năm rồi, Gió cũng cố vắt óc nhớ mà không được chi hết…
- …
- Mây...
- ....
- Nhưng Gió nhớ người đỡ đầu là ai, ngày mai Gió sẽ đi hỏi mà Mây… Mây đâu rồi?
- ...Ừ, hoàn thành nhiệm vụ rồi báo cáo!
...
- Mây ơi, Gió hỏi được rồi đó.
- Báo cáo liền ngay và lập tức.
- Tên thánh của anh là Gioankim, Mây à!
- Tốt, nhiệm vụ đã hoàn thành… Khi về lại thành phố Gió có thể gặp Mây...
*  *  *
Thành phố đón anh trở lại với cơn mưa nặng trĩu, mưa như tuôn như xối tất thảy muộn phiền. Mưa oán mưa giận ai rồi đổ đầy bao nhiêu nước mắt làm ngập cả quảng đường dài. Mười mấy năm trước anh ngại mưa dầm, anh ngại đường xa, anh ngại những mỏi mệt dốc đứng dốc dài mà lãng quên luôn chuyện đến nhà thờ. Một ngày rồi hai ngày rồi ba ngày, rồi n ngày... để đến mười năm sau anh gặp Mây.
Phòng trà Ngày Xưa…
Điện thoại reo...
- Đợi tau tí nhé, có sự cố trên đường đi, 15 phút nữa mới có mặt tại quán được…
Bên tách trà nóng, anh ngồi nhâm nhi đợi bạn.
Uống trà, có lẽ đây là cụm từ hiếm hoi trong lòng những thanh niên hiện đại, có chăng cũng chỉ là mường tượng được cái hình ảnh đó qua những truyện ngắn của Nguyễn Tuân trong “Vang bóng một thời” (“Những chiếc ấm đất”, “Chén trà trong sương sớm”…). Nhưng với anh, anh thích những nét truyền thống đẹp, đại loại là việc ngắm nhìn những lăng tẩm, cung điện, nhâm nhi một tách trà hay một cô gái với nét đẹp xưa, nét đẹp không son phấn, không váy ngắn váy dài... Nhưng để tìm được một người con gái như vậy trong một xã hội hiện đại thật không dễ. Bởi vậy mà mãi đến hai mươi mấy tuổi đầu, từ khi kết thúc mối tình đầu cuối năm 12 đến bây giờ anh vẫn vậy, làm bạn với cô đơn. Người ta gọi là FA đấy!
- Đây rồi, xin lỗi mi hé, xe tau hư phanh, phải vô quán thay chứ để đi vậy nguy hiểm.
- Không sao, tách trà mới vơi được phân nửa chứ mấy!
- Ừ, tuần sau tau ra quê, mi đi uống trà một chắc nghe! Tau thoát FA rồi nhé, chỉ còn chắc chú mi đó, lo mà kiếm cô nàng nào để nhâm nhi trà đi. Đợt này về tau đi hỏi vợ đây.
- Khó đấy! Nhưng thôi mi cứ khéo lo, một chắc tau vẫn đi uống mi nà, như đã thành thói quen rồi, không bỏ được. Đây, nâng ly trà chúc mừng chú mi thoát khiếp độc thân, theo vợ bỏ cuộc chơi!
- Ừ! Lấy trà thay rượu…
*  *  *
Có lẽ là định mệnh… Anh luôn ngồi góc bàn đó, nơi cạnh cửa sổ, góc hơi khuất thường chẳng ai ngồi chỗ đó. Nhân viên quán trà cũng nhớ luôn loại trà anh thích uống, cứ hễ anh đến quán thì anh bảo ''u nhi kỹ-y như cũ” là họ hiểu. Nhưng hôm nay anh đến muộn hơn thường lệ nửa tiếng, 8giờ30 tối. Chỗ anh ngồi đã bị một cô nàng "chiếm đóng". Anh ngạc nhiên,nhưng cũng tò mò về cô gái ấy. Cô nàng chừng hai mươi mấy tuổi, nhưng chắc chắn là nhỏ tuổi hơn anh, khuôn mặt trẻ con của cô ấy nói lên điều đó. Anh ngồi vào cái bàn gần đấy, gọi trà như thường lệ. Cả buổi uống trà dường như anh không rời mắt khỏi cô gái đó, cô nàng ngồi một mình. Cô nàng mang nét đẹp truyền thống...
Vài hôm sau cũng vậy. Ngày thứ tư... Anh vào quán, ngồi ở gần chiếc bàn đấy và không gọi trà mà viết vào mảnh giấy nhỏ vài câu rồi nhờ nhân viên đưa lại cho cô gái ấy... “Chiến lược” của anh thành công mỹ mãn...
- Ngày trước nếu không quen em, anh có bao giờ nghĩ là mình sẽ trở lại đạo không?
- Chắc là không em à, cũng mười mấy năm anh không nghĩ gì tới nữa. Ba anh mất sớm, mẹ chỉ là học đạo theo chồng, khi ba mất, mẹ tần tảo nuôi bốn đứa con ăn học. Nhà thờ thì quá xa, chuyện đi lễ là một vấn đề, đường xa cách trở đâu phải như bây giờ mà có xe máy em, đi xe đạp xa cực lắm em à! Nên mấy nhà theo đạo gần nhà anh dần dần rồi họ cũng như nhà anh, quên luôn chuyện đi lễ, mặc dù trong nhà vẫn còn bàn thờ Chúa.
- Thế bây giờ thì sao hả anh?
- Hồi đầu mới gặp em, anh chú ý nhất là sợi dây bạc có cây thánh giá em mang trên cổ, cũng vì thế mà anh giật mình nhớ lại anh cũng có đạo đấy. Bởi thế anh mới nói chúng mình có duyên với nhau. Bây giờ thì anh hạnh phúc vì có em bên cạnh, và hơn thế nữa là anh và mẹ anh đã nhờ em mà trở lại nhà thờ thường xuyên hơn. Em là thiên sứ của đời anh đấy…
- Anh khéo nói quá há! À, anh này… Giá như có nhiều nhà thờ hơn và ở gần hơn thì chắc những người hàng xóm nhà anh sẽ không bỏ đạo đâu anh nhỉ...
*  *  *
Sẽ có một đám cưới diễn ra, vị linh mục sẽ đón cô dâu và chú rể từ ngoài lễ đường vào ra mắt Thiên Chúa và Hội Thánh...
Anh ra quê để chuẩn bị mọi việc cho đám cưới. Bạn bè và gia đình ai cũng mừng cho anh, cô dâu của anh là người Công giáo, mang nét đẹp truyền thống mà anh hằng mơ ước. Anh cũng nghĩ rằng mình thật hạnh phúc. Anh đợi chờ ngày dắt tay nàng vô nhà thờ để cử hành bí tích hôn phối…
Ngày anh trở lại thành phố để cùng Mây đi chụp ảnh cưới cũng là ngày Chúa gọi thiên sứ bé nhỏ của Ngài về trời. Anh đợi Mây ở ga tàu mà mãi chẳng thấy đâu. Mây chẳng khi nào trễ giờ, vậy mà nay sao lạ quá! Hơn nửa tiếng đồng hồ trôi qua… Anh thấy lòng thấp thỏm lo âu, anh gọi điện nhưng không thấy Mây nghe máy. Anh toan đón xe ôm để về, đang đi dọc đường thì có điện thoại reo...
Trên đường đi đón anh, Mây đã bị tai nạn. Tai nạn đó đã làm vỡ mộng hạnh phúc lứa đôi của Gió và Mây. Anh chết lặng trong đám tang của Mây, chẳng thể khóc nên lời, hồn với xác như rời nhau…
Sẽ không có là một đám cưới như mong muốn. Anh cùng bao nhiêu người đưa Mây vào nhà thờ, lần cuối cùng Mây tham gia thánh lễ nơi trần gian... Mây đã hoàn thành sứ mệnh của mình và Chúa đã gọi Thiên sứ của Ngài trở về Thiên Đàng…

Đăng nhận xét

[blogger]

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget