Thơ: Bụi

BỤI


Bụi đâu bụi lắm thế này?

Bụi từ trên tóc, bụi đầy xuống vai.

Tôi đi trong bụi miệt mài

Mà lâu vẫn tưởng đi ngoài gió trăng.

Hóa ra mờ mịt bụi giăng

Nên tôi vẫn cứ ngỡ rằng hào quang!

Bụi đâu mà bụi phủ phàng,

Bụi đâu mà bụi ngổn ngang bộn bề!

Bụi dâng ngập cả lối về,

Bụi che cả mắt, bụi mê cả lòng.

Gió ơi, lạy Gió cuồng phong

Thổi lên cuốn hết bụi lòng tôi đi.

Kẻo mà tôi dại tôi si

Tôi vùi chết mất còn chi hỡi trời!

Gió ơi, lạy Gió tôi ơi

Thổi mau cuốn hết bụi đời tôi mang.

Kẻo tôi bụi đã phủ vàng!



Trầm Tĩnh Nguyện

Đăng nhận xét

[blogger]

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget