Thơ: Gõ lên ba tiếng



GÕ LÊN BA TIẾNG


Có những âm thanh vang vọng giữa cuộc đời

Như tiếng gõ tựa lưng vào dĩ vãng

Âm thanh từ ngàn xưa vọng về không giới hạn

Cho mãi đến ngàn sau…


Tiếng gõ đầu tiên theo nhịp điệu thảm sầu

Là tiếng thở dài của môn đồ bán Chúa

30 đồng bạc từ trái tim loang vỡ

Trước tình yêu đã lựa chọn sai lầm

Trách phiền chi khi đến gần và hôn

Mặt đối mặt sao dại khờ khủng khiếp

Kiếp nhân sinh đành rằng ai cũng chết

Lững lơ thay dây thòng lọng oán hờn…



Chẳng phải bình minh, chẳng phải hoàng hôn

Chợt rùng mình tiếng gà thưa đang gáy

Xao xác âm thanh tiếng lòng vụng dại

Chúa yêu ơi, tôi chối Chúa mấy lần

Tiếng gà vỡ tim tôi đấm ngực ăn năn

Tôi tồi tệ, tôi dại khờ, phản phúc

Tiếng gà xưa trộn vội vàng nước mắt

Lòng thủy chung không biết có còn không

Thì đây cho tôi thưa với Chúa rằng

Con yêu Chúa nhưng sợ ánh mắt nhìn của Chúa…



Âm thanh cuối cùng thốt lên từ thập giá

Đời muộn màng còn chút nhụy lừng hương

Đời tôi đây đã mõi cánh trần gian

Nhưng đến chết vẫn không là đã hết

Từ thập giá tiếng gõ buồn tha thiết

Khi nào về… Xin Ngài nhớ đến tôi

Được gặp Ngài vào giây phút cuối đời

Để hôm nay được sinh ra lần nữa

Tiếng gõ buồn bỗng trào dâng lệ ứa

Lòng xót thương không có phút sau cùng…



Tiếng gõ đều ngân mãi đến ngàn năm

Để mỗi người được nghe và thinh lặng

Soi đời mình vào tiếng kêu sâu thẳm

Để nhận ra Tình Chúa đẹp vô cùng

Xin cho con được quỳ xuống một lần

Thưa với Chúa để được lòng thương xót

Ngài đến tìm con giữa trần gian khó nhọc

Ngài đến tìm con giữa ngày tháng ăn năn.



ĐA MINH THIÊN SA

Đăng nhận xét

[blogger]

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget