Thơ: Ánh mắt đức tin


ÁNH MẮT ĐỨC TIN 



Buổi sáng hôm Ngài sống dậy, 

Phải chăng đất động, chớp chói loà? 

Hình như không, chỉ gió thoảng qua, 

Ngài nhẹ đẩy cửa mồ, và nhẹ bước. 

Khó ai thấy có gì khác trước 

Trong thế giới cũ càng. 

Sự sống mới thật khéo ẩn tàng, 

Chỉ gợi ý bằng ngôi mộ trống. 

Ai chạy vội và ai vọng động 

Sẽ ngu ngơ chẳng hiểu được gì. 

Ai dừng chân trước mộ mà suy, 

Ai biết đợi, biết chờ vì thiếu, 

Mới thấy, mới tin và mới hiểu 

Những sóng vi ba Ngài dội qua tim. 

Chỉ ai khóc, ai vọng, ai tìm, 

Vì nhớ, vì yêu, thì mới gặp; 

Sẽ được gọi tên, cho niềm vui tràn ngập, 

Níu lấy tay Thầy mà ngỡ như mơ. 

Những ai buồn phiền, thất vọng, âu lo, 

Mà vẫn nhắc đến Ngài, sẽ được an ủi. 

Nẻo vắng, đường dài sẽ thành gần gũi, 

Rất hồn nhiên, Ngài đến đồng hành. 

Lòng ấm lên, ngày vụt trôi nhanh, 

Và tấm bánh bẻ ra trong quán trọ. 

Họ nhận ra thì Ngài đã rời khỏi đó, 

Để lại cõi lòng rộn rã hân hoan. 

Ôi Chúa Phục Sinh thầm lặng luôn luôn 

Thích đến với cộng đoàn khi chiều xuống, 

Trong bầu khí thân tình, ấm cúng, 

Rất bình thường, giữa bè bạn yêu tin, 

Giúp bình tâm, giúp đổi mới cái nhìn 

Để thấy được những điều không thể thấy. 


TRĂNG THẬP TỰ

Đăng nhận xét

[blogger]

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget