Thơ: Tĩnh lặng





TĨNH LẶNG


Lặng một chút cảm nhận điều giản dị
Tự hỏi mình đã làm được những gì
Giữa cuộc sống bôn ba đầy hối hả
Mộng ước công danh cũng sẽ qua đi

Lặng một chút để nhìn lại chính mình
Có phải nhiều khi ta quá vô tình
Xem rẻ rúng những điều là nhỏ nhặt
Mà quên đi cuộc sống vẫn phát sinh

Ta hối hả chạy đua với vòng quay
Cơm áo gạo tiền bề bộn tối ngày
Đời lận đận làm cho ta tất bật
Tự hỏi lòng mình, nhìn lại có hay?

Có hay chăng ta trở nên lạc lõng
Sống riêng mình biết chia sẻ cùng ai
Nỗi cô đơn luôn gặm nhấm thở dài
Đời bạc bẽo chỉ mình ta bất hạnh.

Lặng một chút để tỏ tình thương yêu
Nỗi bất hạnh quanh ta thật là nhiều
Đời rẻ rúng hay lòng mình nguội lạnh
Chẳng quan tâm chia sẻ được đôi điều?

Lặng một chút nghe tình yêu chuyển động
Vũ trụ vần xoay bởi lẽ yêu thương
Vì tình yêu là bóng dáng thiên đường
Mang hơi thở ấm nồng trong cuộc sống

Hãy lắng nghe và hãy cùng chuyển động
Khi con tim rạo rực ánh xuân nồng
Khi tình yêu lên ngôi là lẽ sống
Vang nhịp đập thổn thức của con tim.

Hoàng Công Nga

Đăng nhận xét

[blogger]

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget