Thơ: Mặt nạ đời người



MẶT NẠ ĐỜI NGƯỜI


Chiếc mặt nạ đời người
Phủ kín một đời ta
Cùng bao nhiêu giả dối
Lặng im không thành lời.

Ta mang nặng tâm tư
Uẩn khuất nỗi u hoài
Bao nhiêu lần biết dại
Lầm lỡ bước chân sai.

Trên đường dài mệt mỏi
Sỏi đá vấp trên đường
Bao nhiêu là hư ảo
Hình thành những vết thương.
Ta chán cảnh vô lương
Cuộc sống thật tầm thường
Đắm chìm trong giả dối
Thói đời bạc như vôi!

Ta mang mặt nạ đời
Oan trái lẫn tiếng cười
Mỉa mai lòng dối trá Cuộc đời vẫn không tha.

Ta gục đầu bên Cha
Nguyện xin người thứ tha
Hưởng nguồn ơn cứu rỗi
Cả một đời bôn ba.

Cha yêu thương vỗ về
Dỗ tình con u mê
Con giật mình tỉnh thức Mặt nạ đời chán chê.

Khi con mang mặt nạ
Rỗng tếch cả đời người
Vì lòng con giả dối
Xin gột bỏ người ơi!

Hoàng Công Nga

Đăng nhận xét

[blogger]

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget