Niềm vui xuân


* Maria Nguyễn Như Quỳnh (Gx.Châu Ổ)

25 Tết, vừa dọn nhà vừa nhẩm theo các bài thánh ca Xuân mà nó đang mở. Bỗng nó nghe từ ngoài sân có tiếng gọi:
- Bà Hạnh có nhà không, ra nhà ông Tư dẫn chồng về kìa, ông ấy say đang nằm ngoài đó đấy!- Giọng của bác Sáu gọi mẹ nó.
Nó thở dài buồn bã, kể từ hôm về Tết đến giờ không có ngày nào là bố nó ở yên ở nhà cả, ngày nào cũng trong men say. Nó nghe giọng mẹ cằn nhằn: “Bực mình quá Chúa ơi, sao con lại vướng phải cái của nợ này!”. Nói rồi mẹ nó cũng ra dẫn bố về.
Mới tới cổng thôi mà nó đã nghe giọng mẹ rồi: “Chúa ơi, khổ thân con quá, lấy phải người chồng suốt ngày say xỉn”. Đó là điệp khúc quen thuộc của mẹ nó.
Bố nó là thế, hàng xóm đặt cho bố biệt danh “ông hoàng nghiện rượu”. Cứ nhà nào có tiệc tùng, đám giỗ là thấy bố nó xuất hiện ở đó. Hễ mà rượu vào rồi thì con người có làm chủ bản thân được nữa đâu. Bố nó uống vô là nói năng tầm bậy, chửi tục, có khi còn đem Chúa ra mà nói nữa. Nó cũng chẳng biết bố nó ở trong tình trạng này bao lâu rồi, chỉ biết trước kia bố nó đạo đức lắm, việc gì của giáo xứ cũng tham gia cả. Giờ thì bỏ bê tất cả, việc nhà thờ cũng không quan tâm luôn. Bản thân nó cũng ngại với bạn bè, có bố say xỉn thì ai mà thích. Nhớ đợt mấy đứa trong lớp về nhà nó làm bài thuyết trình, đúng lúc bố nó đi uống rượu về, thế là tự nhiên la nó một trận, nó dị với bạn bè kinh khủng. Từ đó nó chẳng dám dẫn bạn bè về nhà nữa.
Đợt Tết này thật sự nó cũng chẳng muốn về đâu. Nó sợ đối diện với cảnh gia đình ngày nào cũng ồn ào cả, nhưng thương mẹ nên về. Mẹ nó chịu đựng bố quanh năm suốt tháng, còn nó có mấy ngày chẳng lẽ không được. Gia đình vẫn là trên hết mà. Gia đình đạo dòng mà chẳng sống đạo tốt thì làm sao mà người ngoài nhìn vô tin được. Đã không làm gương tốt mà trái lại còn làm gương xấu nữa. Lâu lâu nó vẫn hay nghe các cha giảng thế, thấy giống gia đình nó quá. Nó đi học xa nên không còn nghe những lời say xỉn của bố nữa. Ở nơi xa nó chỉ biết cầu nguyện xin Chúa biến đổi con người của bố nó thôi.
Mọi năm nhà nó chẳng có giờ kinh lúc giao thừa. Năm nay nó đề nghị với bố mẹ nên đọc kinh vì nó nghĩ đầu năm gia đình cần phải đọc kinh chung, rồi dâng Chúa gia đình trong năm mới, xin Chúa hướng dẫn.
- Bố mẹ, năm nay nhà ta cùng nhau đọc kinh chung lúc giao thừa nha!
- Con này, từ hồi giờ có đọc đâu mà năm nay bày đặt đọc kinh giờ giao thừa.- Bố nó nói.
- Thì chưa bao giờ đọc nên năm nay mình đọc.- Nó nói với giọng vui vui để bố đồng ý.
- Con nói thế cũng hợp lí mà ông… Giờ kinh đó mình vừa nhìn lại năm cũ, rồi cũng dâng cho Chúa mọi sự, xin Chúa chúc lành trong năm mới mà.
- Tuỳ mẹ con nhà bà thôi.
- Thế bố đồng ý rồi đó nha. Mẹ thì đồng ý chắc chắn rồi. Vậy hôm đó bố nhớ đừng say để giờ kinh được sốt sắng nha!
* * *
29 Tết…
Ngày hôm nay lòng nó cảm thấy rộn ràng lắm, cứ nghĩ mãi tối nay cả nhà nó đọc kinh chung, không biết sẽ ra sao nữa, bố nó có tỉnh táo để tham dự giờ kinh cùng cả nhà không nữa. May là hôm nay bố nó cũng đi uống nhưng về sớm. 11h50, cả nhà nó đã chỉnh tề quần áo đứng trước bàn thờ. Khi nghe tiếng chuông điểm 12 giờ, cả nhà nó làm dấu thánh giá và bắt đầu giờ kinh. Kết thúc giờ kinh, nó dâng lên Chúa lời cầu nguyện: “Lạy Chúa, đây là lần đầu tiên cả nhà con có giờ kinh đêm giao thừa, con tạ ơn Chúa vì mọi sự đều tốt đẹp cả. Con cũng xin cảm ơn Ngài vì một năm qua con cùng gia đình đã lãnh nhận rất nhiều hồng ân từ sự yêu thương của Ngài. Con cũng xin lỗi Chúa vì những thiếu sót của mỗi người chúng con trong một năm qua. Năm mới này, con xin dâng gia đình con lên cho Chúa, xin Chúa thương ban bình an, ơn lành của C
húa xuống trên gia đình con. Xin cho chúng con lòng yêu mến Chúa tha thiết. Đặc biệt, xin Ngài biến đổi bố con để bố con biết quay về với Chúa, không còn tối ngày say xỉn, bỏ bê việc nhà Chúa nữa. Amen”.
Nó vừa dứt lời thì nghe giọng bố run run: “Dạ, con là Phúc đây Chúa ơi! Con... Con xin lỗi Chúa nhiều lắm. Lâu nay con quên Chúa, con suốt ngày chìm đắm trong men rượu. Chúa biết mà, công nhân chúng con thì ngày làm cật lực, tối thì rủ nhau giải mỏi trong men rượu, riết rồi thành thói quen rồi nghiện luôn. Mỗi lần say, con về làm khổ vợ con rồi dần bỏ bê việc nhà Chúa. Con như con chiên lạc bầy, chính giờ kinh này mà con mới nhớ con còn có Chúa nữa. Con biết Chúa buồn về con lắm, con hứa từ nay con sẽ thay đổi, con không còn rượu chè nữa và sẽ siêng năng việc nhà Chúa như trước đây. Xin Chúa thương xót con”.
Kết thúc giờ kinh, bố nó quay sang và nói với nó: “Cảm ơn con gái nha. Năm sau gia đình mình tiếp tục giữ giờ kinh lúc giao thừa”. Rồi quay sang mẹ nó: “Xin lỗi em nhiều, làm khổ em suốt ngày. Cầu nguyện cho anh nhiều để anh không bị rượu cám dỗ nữa".
Giờ đây nó cảm thấy vui thật sự và nó nói thầm với Chúa: “Con cảm ơn Ngài. Xin niềm vui của Chúa Xuân ở lại cùng gia đình con”.

Đăng nhận xét

[blogger]

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget