Hai chị em


* Maria Nguyễn Thị Minh Thư (Gx.Cù Lâm)

Nó nhẹ nhàng xoa bóp đôi bàn tay, những ngón tay sưng phồng bong tróc do tiếp xúc nhiều với nước và xà phòng, rồi mệt mỏi nhìn lên bàn thờ. Đôi mắt nó đỏ dần, những giọt nước mắt từ từ chảy trên gò má, xuống cằm rồi rơi vào những vết thương ở tay khiến nó nhăn mặt, xuýt xoa vì rát. Đã một năm trôi qua kể từ ngày mẹ qua đời, bỏ lại nó và đứa em trai 5 tuổi. Cứ ngỡ rằng những ngày tháng về sau, bố sẽ là người chăm sóc, dồn hết tình thương để bù đắp cho hai chị em. Nhưng không, người bố nhẫn tâm ấy lại đi tìm hạnh phúc mới nơi người đàn bà giàu có, bỏ con trẻ trơ trọi trong căn nhà nhỏ lạnh ngắt. Không một đồng xu, tài sản trong nhà cũng chẳng còn gì đáng giá, vì thương em nên nó đành nghỉ học để kiếm tiền lo cho em có chén cơm qua ngày.

- Hôm nay chị Hai làm việc có mệt không?- Em trai từ trong phòng lon ton chạy ra hỏi.
Nó vội vàng hạ hai bàn tay xuống, gượng cười để che đi đau đớn.
- Không đâu, chị không mệt chút nào… Nam ở nhà có ngoan không? Có nghe lời chị Hai dặn mà chăm chỉ học bài không?
- Dạ có… Mà chị Hai ơi, sáng nay có một ông lạ hoắc gõ cửa nhà mình. Em nghe lời chị không dám mở cửa, cũng không dám động đậy luôn. Ổng gọi miết mà không thấy ai mở cửa nên ổng về, chắc tại ổng tưởng không có ai ở nhà. Chị thấy em có giỏi không… hì… hì…
Nam cười, nó cũng cười. Vẻ ngây ngô, dễ thương của thằng Nam khiến nó càng thương em hơn. Dẫu biết rằng để em ở nhà một mình là rất nguy hiểm nhưng không biết phải làm cách nào khác. Rồi Nam ríu rít kể lại những câu chuyện mà nó tưởng tượng ra về những con vật, cây cối, những câu chuyện trên trời dưới đất… mà không hề ngừng nghỉ.
- Chị Hai biết không, trên cây mận sau nhà mình có tổ chim đấy. Mấy con chim nhỏ tội nghiệp lắm, không biết ba mẹ nó bỏ đi đâu mà để chúng một mình trong tổ như vậy. À… không phải vậy chị hả, lát sau em thấy ba mẹ của chúng từ đâu bay về mang theo miếng mồi ngon. Thế thì chim nhỏ sẽ vui biết chừng nào vì được cả ba và mẹ yêu thương… Chị Hai ơi, không biết mẹ ở Thiên Đàng có vui không mà mãi không chịu về, ba đi làm ở đâu sao không về thăm chị em mình?
Câu hỏi của Nam làm nó nghẹn ngào, nó đưa đôi mắt về phía khác, không dám nhìn thẳng vào mắt em. Từng lời nói của Nam như mũi kim xoáy và tim khiến nó đau đớn vô cùng. Nó chợt nhớ những ngày tháng hạnh phúc trước kia. Nó trách mẹ sao lại về với Chúa sớm như vậy, để rồi giờ đây nó và em phải sống bơ vơ. Nó trách ba sao quá vô tình, mặc kệ con sống ra sao cũng không một lần thăm hỏi. Đôi mắt nó lại bắt đầu đỏ, nó cố chớp mắt thật nhanh, cố ngăn những giọt lệ ấy.
- Ờ… Nam cứ ngoan ngoãn, nghe lời chị đi rồi Chúa sẽ cho phép mẹ về chơi với Nam, còn ba phải đi làm thì khi mẹ về mới có tiền để gia đình mình cùng ăn tiệc vui vẻ chứ… Thôi mình đọc kinh, cầu nguyện rồi ngủ thôi, mai chị còn đi làm nữa.
* * *
- Nam ơi, xong chưa em?

- Em xong rồi. Nhưng mà chị Hai ơi, em buồn ngủ quá!
- Thôi nào, sắp đến nhà thờ gặp Chúa rồi, phải tươi tỉnh lên chứ. Em mà cứ ủ rũ thế này, Chúa sẽ buồn lắm đấy.
- Thật thế sao? Vậy thì em cố gắng mở thật to mắt ra để Chúa không buồn nữa.
Mặc dù ở cách nhà thờ khá xa nhưng đều đặn sáng Chủ nhật nào hai chị em cũng đều tham dự thánh lễ. Bé Nam từ khi còn nhỏ đã được nó dạy làm dấu, đọc kinh, cầu nguyện, trò chuyện cùng Chúa. Chính vì thế thằng nhỏ có đức tin và ý thức rất tốt. Những lần trên đường từ Nhà thờ về nhà, nó lại hỏi Nam về bài Kinh Thánh, về những câu chuyện, những lời giảng của ông Cố và dĩ nhiên Nam đều nhớ rất rõ và trả lời cực kì lưu loát.
Về đến nhà, có một  người đàn ông đã đứng đợi sẵn ở đó. Người đó không ai xa lạ, chính là ba nó, người đã bỏ hai chị em nó suốt một năm trời nay lại quay về. Về để làm gì, phải chăng là xin sự tha thứ? Nó chào ba rồi dắt em vào nhà và trở ra nói chuyện với ba.
- Hôm trước ba có đến gõ cửa nhưng không ai mở nên ba về. Thời gian qua khổ cho hai con quá, con cho ba xin lỗi nhé! Nhưng con đừng lo, từ nay về sau con sẽ không phải cực nhọc như vậy nữa đâu. Khó khăn lắm ba mới xin dì cho hai con được về ở chung với ba và dì rồi. Con vào gọi em đi. Không cần mang theo đồ gì hết, về bển ba nói dì mua cho hai chị em… Con vui lắm, đúng không?
- Dạ không cần đâu ba, chị em con chịu khổ cũng quen rồi. Tụi con không cần đồ mới, cũng không cần nhà cao cửa rộng, thứ mà chúng con khao khát đó là hạnh phúc thật sự chứ không phải là những thứ xa hoa ấy.
- Ba biết là con không thích sống với dì nhưng còn tương lai của thằng Nam thì sao, liệu con có đủ sức để lo cho em ăn học không?
- Dù khổ cực đến mấy đi nữa con sẽ không bao giờ để em phải chịu đói, chịu lạnh đâu ba ạ! Ba yên tâm rồi chứ?
- Ba… Nếu con đã quyết vậy rồi thì ba cũng không còn cách nào khác… Chào con.
Và rồi người cha ấy lại quay lưng ra đi như ông đã từng ra đi một năm trước. Trong căn nhà nhỏ giờ chỉ còn lại hai chị em nương tựa nhau. Tương lai của hai chị em rồi sẽ ra sao, chỉ có Chúa mới biết được.

Đăng nhận xét

[blogger]

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget