Cảm ơn tất cả


* Têrêxa Đậu Cao Hoàng Nhi (Gx.Tuy Hòa)


5h sáng, tôi thức dậy ở một nơi xa. Tôi ngồi dậy làm dấu và đọc kinh cảm ơn Chúa vì Ngài đã ban cho tôi giấc ngủ bình yên. Buớc xuống giường tôi đưa bàn tay lên miệng và ngáp một hơi thật dài. Mở toang cánh cửa ra, tôi đưa mắt nhìn cảnh vật xung quanh. Truớc mắt tôi là khoảng không gian được bao phủ bởi những làn sương tạo ra cảm giác se lạnh. Cảm giác ấy làm tôi nhớ về chuyến hành hương Đặng Đức Tuấn, nhớ mọi người trong Câu lạc bộ, nơi mà tôi coi là ngôi nhà nhỏ thứ hai của mình. Nơi đây đã cho tôi biết bao kỉ niệm buồn vui, biết bao bài học quý giá... Và cũng chính nơi đây tôi gặp được một người mà tôi nghĩ đây là món quà tinh thần lớn mà Thiên Chúa ban tặng.
* * *
Là một cô bé sống hướng nội nên tôi rất hay buồn vu vơ, hay khóc một mình mà chả ai hiểu được tôi. Tôi lại xa nhà, xa vòng tay của ba mẹ từ nhỏ, nên tôi luôn ước ở nơi xa này tôi sẽ gặp được một người anh hay người chị để có thể chia sẻ những chuyện vui buồn trong cuộc sống, dẫu biết rằng ước mơ đó sẽ mãi mãi là mơ ước. Cho đến một ngày Thiên Chúa đã nhậm lời tôi. Người mà tôi luôn ao ước và tìm kiếm bấy lâu nay, không ai khác lại là người anh mà tôi quen qua chuyến hành hương năm đó.
Truớc đó tôi chỉ biết anh qua những bài thơ, bài văn anh viết trong Hoa Biển. Và tôi rất ngưỡng mộ anh, "tại sao anh lại làm văn làm thơ hay vậy?". Chỉ biết tên anh vậy thôi chứ tôi chưa bao giờ gặp mặt và nói chuyện với anh. Tôi luôn nghĩ: "Chắc  mình sẽ không bao giờ được gặp anh đâu!". Cho đến khi biết mình đạt giải và được mời đi hành hương, tôi vui biết nhường nào. Thế rồi, lúc gặp được anh tôi lại không dám nói chuyện. Sau chuyến hành hương về nhà tôi có kết bạn facebook với anh. Từ đó tôi cũng có nói chuỵên với anh được mấy lần. Qua cách nói chuyện, tôi cảm nhận được sự quan tâm của anh dành cho tôi. Tôi nhận ra giữa tôi và anh có sợi dây nối kết mà chính Thiên Chúa đã định sẵn cho chúng tôi.
Cho đến một hôm, tôi quyết định lấy hết can đảm của mình để nói với anh rằng: "Anh làm anh trai của em nha?". Cứ nghĩ anh sẽ từ chối, nhưng không, anh đồng ý.
Dù chúng tôi không phải là anh em ruột nhưng tình cảm anh em của chúng tôi còn hơn thế nữa. Anh giúp tôi rất nhiều. Mỗi lúc tôi buồn thì anh là người luôn lắng nghe tôi nói, là người giúp tôi vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. Anh luôn nói với tôi: "Lúc nào buồn cứ nói anh nghe, có anh đây rồi em đừng lo!". Anh cho tôi cảm giác được bảo vệ, được chở che, bớt đi bao nhiêu lo lắng và vui vẻ hơn. Vậy mà tôi đã làm được gì cho anh? Cảm ơn anh rất nhiều.
Tôi luôn mong tình anh em của chúng tôi sẽ không phai mờ theo năm tháng, và sẽ không có gì chia cắt được dù có xa nhau về khoảng cách địa lí. Cảm ơn gia đình Đặng Đức Tuấn, cảm ơn Thiên Chúa đã ban cho con một người anh tuyệt vời. Xin Thiên Chúa luôn giữ gìn anh trong bình an. Amen.

Đăng nhận xét

[blogger]

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget