Chuyện của một "Bác-ti-mê" ở đất Sài thành (*)



CHUYỆN ĐÃ XẢY RA NGAY TRÊN ĐẤT SÀI GÒN 


Hôm nay ở trong khắp các giáo đường Thiên Chúa giáo, người ta sẽ kể cho nhau nghe về chuyện anh chàng mù thành Giêricô được Chúa Giêsu chữa cho khỏi bị mù. Còn tôi, tôi sẽ kể cho bạn nghe về một chuyện đã xảy ra ở ngay đất Sài Gòn: 

Mùa xuân năm 1982. Bước vào tuổi 17, tôi đã bị bệnh tiểu đường type I, và thời gian đó tôi đã không còn nhìn thấy chữ trên trang sách. Bây giờ nhớ lại, tôi thấy mình thật hạnh phúc vì đã vượt qua được rất nhiều con dốc mà không hề vấp ngã. Khi đó, tôi đã tưởng mình là người bản lãnh cho nên mình mới có thể vững vàng được như vậy. Bởi vì, những ngày tháng tôi vật lộn với bệnh tật đó, với một bản án lơ lửng trên đầu là có một ngày kia tôi sẽ không nhìn thấy gì nữa, thế mà người thân và bạn hữu tôi chẳng ai biết là tôi đang đón chờ điều sắp xảy ra! Thật may mắn cho tôi, sau đó tôi lại có thể đọc được chữ, dù là rất khó khăn, tôi lại tiếp tục học hành, đi dạy học, rồi nghỉ dạy thì đi buôn bán. Kể cũng đã kéo dài thêm được 11 năm, 11 năm đó đã giúp tôi tích lũy cho mình biết bao kinh nghiệm sống, để giờ đây tôi có vốn liếng mà tiêu xài.

Tôi mù hẳn vào cuối năm 1993, khi sức khỏe càng ngày càng xuống cấp, khi chẳng có chút tiền tài danh vọng trong tay. Tôi đã bám víu vào Chúa như một người đang bơi giữa dòng sông bão tố vớ được chiếc phao. Trong suốt 8 năm đầu tập thích nghi với cuộc sống trong bóng tối và vật lộn với bệnh tật, tôi đã hiểu ra siêu giá trị của thập tự. Những ngày ấy, tôi bị những chứng đau nhức thần kinh, mất ngủ kéo dài, tay chân đi đứng khó khăn, những cử động rất nhỏ nhặt cũng khiến tôi đau ói mửa liên tục mà không thuốc gì ngăn nổi. Đôi khi tôi phải uống nhiều nước vào để có cái mà ói ra... Tôi cứ nằm chịu trận, chờ cơn đau đến rồi cơn đau lại đi, sau khi tôi đã phó dâng và suy nghĩ về những dấu đinh của Chúa Giê-su... Tôi cũng chẳng muốn rên rỉ tâm sự với ai ngoài Chúa Giê-su, vì ai mà thích nghe những điều ấy mãi? 

Giáng sinh năm 2001, tôi quyết định đi dự lễ tại nhà thờ Đức Bà, lễ này được tổ chức đặc biệt cho người khuyết tật. Mặc dù tôi đã nghe nói về chữ Braille, nhưng vẫn hết sức ngạc nhiên khi em gái tôi cho biết người đang đọc Thánh Thư là một người mù. Giọng cô bé đọc rất dễ thương và trôi chảy! Sau đó, tôi tìm đến Mái Ấm Thiên Ân học chữ nổi và sử dụng computer với thầy Phong. Chưa hết, tôi lại gặp một trở ngại mà tôi và thầy Phong đã không ngờ đến. Những đầu ngón tay phải của tôi cảm giác rất kém, không nhận biết được các ký hiệu của những chấm nổi. Cuối buổi học thứ hai, khi tôi sắp phát khóc vì sợ rằng phải bỏ cuộc, tự nhiên tôi đưa ngón trỏ trái lên rờ vào hàng ký hiệu thì nhận ra cảm giác khá hơn. Cuối cùng, tôi cũng đọc được chữ nổi, tuy có chậm hơn bạn bè song tôi vẫn nhận ra rằng Chúa đã mở ra cho mình một cánh cửa rộng lớn từ đây. Tôi bắt đầu học tập và hòa nhập trở lại với cuộc sống bình thường. Tôi tự tin trở lại, giao tiếp, sinh hoạt với cộng đồng người khuyết tật và tập thể dục để tăng cường sức khỏe. Thời gian đầu, vì không có nhiều sách chữ nổi để đọc, tôi miễn cưỡng đọc những cuốn Kinh Thánh. Tôi ngạc nhiên nhận ra rất nhiều điều thiết thực Chúa dạy mà trước đây tôi đã nghe như “nước đổ đầu vịt”. 

Lời Chúa chỉ cho tôi cạm bẫy, hố sâu, vực thẳm để tôi khỏi sa chân lỡ bước. Lời Chúa chỉ cho tôi lối sống công bình, bác ái, và phục vụ anh em. Lời Chúa dạy cho tôi biết sống khoan dung với người anh em hèn mọn, yếu đuối nhưng không khoan nhượng những điều sai trái, gian manh. Lời Chúa giúp tôi hiểu ra rằng, nếu tôi tha thứ cho anh em mình thì tôi sẽ được bình an và tự giải thoát mình khỏi hận thù ganh ghét. Lời Chúa giúp tôi sống có mục đích, có ý nghĩa và sống dồi dào bất kể thân xác tôi đã tàn tạ vì bệnh tật và bụi mờ của thời gian. 

Các bạn biết rõ Mặt trời to lớn và tỏa năng lượng đến mức nào, song một người mù như tôi chỉ cảm thấy nó khi có nắng ấm. Vào những ngày mưa gió lạnh lẽo, tôi không biết có sự hiện diện của nó cũng như ánh sáng chan hòa tỏa ra từ nó. Trái lại, những dòng chữ nổi như những hạt cát li ti trong cuốn Kinh Thánh ghi lại Lời Chúa có sức mạnh kỳ lạ. Những khi một mình trong bóng tối rờ rẫm những dòng chữ đó, tôi lẩm bẩm đọc và tự hỏi Chúa đang dạy tôi điều gì? “Hãy học cùng Ta vì Ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng..." Câu nói này của Chúa giúp tôi nhận ra bản tính kiêu căng của mình để mà sửa đổi... 

Ánh sáng cứ thế ùa vào tâm trí tôi, tràn ngập cả không gian khiến tôi hầu như không còn trở ngại gì về đôi mắt mù lòa. Thậm chí ngay cả ban đêm căn phòng của tôi chẳng tốn tiền thắp điện. Nhưng chính Lời Chúa đã thắp lên trong tôi một niềm tin và hy vọng vào sự Phục sinh của Con Người. Niềm tin ấy đã cứu chữa tâm hồn tôi khỏi mù lòa và cho tôi nhìn thấy được nhiều điều kỳ diệu của tạo hóa. 

Tôi nhìn thấy nỗi đau của ai đó qua giọng nói buồn hiu... Tôi nhìn thấy hạnh phúc của ai đó đang chờ tôi an ủi... Tôi nhìn thấy ánh mắt nghiêm nghị của Chúa Giêsu khi tôi làm ngơ trước sự van xin của đồng loại... Điều mà tôi nhìn thấy rõ nhất và kỳ diệu nhất là ánh sáng của Chúa, ánh sáng này đã dắt tôi qua vùng thung lũng tối với một tâm hồn tràn ngập bình an... Bạn ơi! Tôi đã tin và đã được nhìn thấy như thế đó!


(*): Tiêu đề cho BBT Mục Đồng online đặt. (xem thêm Tin Mừng Mc 10, 46-52)

Đăng nhận xét

[blogger]

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget