Từ chuyện về làng mình



TỪ CHUYỆN VỀ LÀNG MÌNH


Về làng mình, bị làng mình khinh miệt
Ngôn sứ sao? Chàng thợ mộc trắng tay!
….
Môn đệ không hơn Thầy
Tôi tớ không hơn chủ
Đau khổ đời con biết bao nhiêu là đủ
Cho kịp bằng Người con đã nguyện bước theo

Sao con vẫn trách than phận mình nghèo
Buồn bã mãi chiều gieo neo khốn khó
Sao con mãi mơ mòng ngày giàu có
Mộng quyền cao, chức trọng, khát vinh danh


Còn bao lâu theo mê tục dỗ dành
Con chẳng xứng là chứng nhân Nước Chúa
Là môn đệ, không sợ mình tàn úa
Một vui mừng vác thập giá Thầy trao

Trong mắt mọi người, con ở trên cao
Là đồi hiến tế hơn là ngai quyền lực
Con chết đi cho người người hạnh phúc
Hơn là người người phải phủ phục dưới chân con

Xin cho con lòng khiêm nhượng sắt son
Như Thầy đã vì yêu mà bước xuống
Con sẽ đi giữa đoàn chiên sầu muộn
Dâng đời mình cho sầu muộn lắng vơi

Cho con yêu thập giá nhất trên đời
Vui vinh dự bị người người khinh miệt
Dẫu đời con có ngàn lần thua thiệt
Đến ngàn năm cũng không thể hơn Thầy…

Ba Chuông

Đăng nhận xét

[blogger]

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget