[Giải VVĐT 2018] Yêu thương

YÊU THƯƠNG 



(Mã số: 18-133)

- Tại sao Chúa Giêsu chết trên cây Thánh giá hả bố?- Đứa con gái ngây thơ hỏi. 

- Vì Chúa yêu con! 

- Sao Chúa lại yêu con? Thế Chúa có yêu bố không ạ? 

Một phút lặng, ngước nhìn Thánh Giá, Chúa Giêsu vẫn ở đó. Đôi mắt xa xăm... 

* * * 

Hắn - tên gọi của Thiện, đang là học sinh lớp 9 nhưng hắn cũng chẳng rõ còn bao nhiêu kì thi nữa để tốt nghiệp xong Trung học cơ sở. Hồi lớp 5, hắn cũng phải đúp 2 năm mới đỗ. Hắn chẳng rõ cái sự nghiệp “học mãi” này đến bao giờ mới kết thúc. 

Thiện sinh ra trong một gia đình Kitô giáo, mẹ Thiện là một người phụ nữ đảm đang, và sùng đạo. Từ khi hiểu chuyện, cha hắn đã là kẻ nát rượu. “Người đàn ông thất bại”, đó là cách Thiện nói về cha mình. 

Hắn lớn lên theo phong cách riêng, khiến cho cả trường, cả làng phải nhớ đến là kẻ đầu đàn của những trò nghịch tai quái. 

Hắn mới chỉ sống chưa đầy 20 năm, va vấp không nhiều, quan hệ ít, tư chất kém cỏi, bất cần. Người hắn quan tâm duy nhất là mẹ. Chỉ có mẹ không nghĩ hắn hư. Với một người chồng thất bại và lặng lẽ, bà chỉ có hắn đi ra đi vào để nhớ để thương, để biết còn cần phải cố gắng, còn phần ý nghĩa để sống tốt trên đời. Bà nghĩ phải sống tốt để làm gương cho hắn, biết đâu một ngày nào đó Thiện tỉnh ngộ, quay về với Chúa. Bà Tạ ơn Chúa hằng đêm đã cho con được bình an, bà nài xin Ngài gìn giữ hắn. Một mực tin tưởng Chúa không để bà cô đơn. 

* * * 

Thế mà hắn lại biết yêu. Hắn yêu một người con gái cùng trường xinh đẹp và học giỏi tên là Hân. Hắn thể hiện hết mình và chẳng ngại bất kì một trò gì để khiến Hân vui. Hắn mê mẩn cái giọng nói ngọt ngào ấy, cứ đắm đuối ngắm theo dáng dấp người con gái ấy. Khốn thay, Hân lại coi hắn như một thằng cặn bã của xã hội phải tránh xa. Bố mẹ Hân lại càng khinh thường. 

Tính ra hắn cũng không phải là xấu, dáng người cao, hơi gầy, mọi góc nhìn đều toát lên chút lãng tử của một con nhà đại gia. Nhưng mặt hắn có liền mấy vết sẹo chỗ lồi chỗ lõm thành ra mới đáng sợ, đó đều là thành quả của những lần nghịch dại. Chính mấy vết sẹo mà hắn trở nên đại ca. Hắn đắc chí với sự lì lợm của mình, sẽ xưng vương anh hùng như trong mấy phim kiếm hiệp. 

Một trong những vết sẹo hằn lên từ mùa thu hoạch lúa. Hôm ấy là một trong những lần làm việc hiếm hoi. Hắn đang chễm chệ trên chiếc xe kéo, thì đứng dậy giơ cao cây roi quất vào mông, trâu bị đánh cắm đầu chạy, càng lúc càng nhanh. Hắn hả hê nên không để ý từ xa lại, một xe kéo khác chạy tới, trâu của hắn tránh đường, tốc độ nhanh quá không kịp dừng, cả xe kéo và hắn xuống dốc bên cạnh… Và ôi chao, hắn được bay xa lọt thỏm vào một khóm tre xây xát mình mẩy, xe kéo gãy đôi. Hắn khiếp đảm và tự nhủ sẽ chừa. Nhưng chỉ được vài hôm hắn lại đâu vào đó. 

Mẹ hắn đến là khổ. Suốt ngày hết nhà trường đến hàng xóm than phiền. Phải rồi, hắn mới chỉ là một đứa trẻ mới chỉ mười mấy tuổi đầu. Con hư tại mẹ là đúng rồi, mẹ hắn cũng chẳng biết làm sao ngoài cam chịu, đi đền, đi xin cho những cái lỗi của hắn. Mẹ không bênh, cũng không đánh, chỉ thỉnh thoảng than phiền đôi câu. Mẹ thương hắn và cũng thấy bản thân mình yếu đuối. Kể từ ngày chồng về ôm theo một món nợ, mẹ không còn đủ sức lực để kèm cặp hắn nữa. 

* * * 

Một hôm hắn đang chơi bài say sưa, thì mẹ điện thoại gọi về. Bình thường hắn sẽ không về, nhưng linh tính báo hắn có chuyện chẳng lành. Vừa bước qua cánh cửa... 

“Bốp”... Một cái tát mạnh vào mặt. Hắn bị bất ngờ choáng váng mặt mày. Mẹ đã giang tay cho hắn một cái tát rõ đau. 

- Á...- Thiện kêu lên một tiếng. 

Hắn sững người, chưa hiểu chuyện gì. Từ lúc hắn có trí khôn đến nay chưa bao giờ mẹ đối xử với hắn như vậy. Hắn từ từ ngẩng mặt lên nhìn. Mẹ hắn khóc. Lần đầu tiên mẹ đánh hắn, lần đầu tiên mẹ gọi hắn cách thô tục như vậy. 

- Mày chết đi, tao không có đứa con như mày. 

- Mẹ ơi… 

- Sao mày lại làm vậy với con gái nhà người ta hả? 

- Với... với ai ạ? Mà đã làm gì mới được chứ? 

- Làm gì ư? Mày làm con gái họ mang bầu rồi còn định dọa giết cả hai mạng người là sao? 

- Gì cơ? Không có... Không... - Hắn nói như thể hét lên, ôm đầu vò tóc. 

Chậm lại một nhịp, mẹ nói tiếp... 

- Hồi chiều Hân cùng bố mẹ sang đây... 

- Hân ư? 

Chuyện gì thế này, tổ sư hắn mà biết cái chuyện quái gì đang diễn ra. Giá mà hắn hiểu mẹ đang nói gì. Hắn sùng sục lên, vội chạy lại đỡ khi mẹ đang sắp ngã quỵ. Hắn muốn nói cho cùng tường tận nhưng mẹ đang bị sốc thế này liệu có nên? 

Hình như hắn đã mơ hồ hiểu ra. Cả tuần nay trên trường cũng có người lời ra tiếng vào chuyện của Hân bị ai đó làm cho có bầu rồi nghỉ học. Còn đe dọa bắt Hân phải phá thai. Đó thực sự là một cú sốc, nhất lại là người như Hân, ở một vùng quê vốn được coi là bình yên. Nghe đâu Hân định tự tử. Hắn đã nghe nói nhưng hắn không tin. Nhưng hắn không hiểu sao lại liên quan đến hắn? Hắn có làm gì Hân đâu, đến cái nắm tay hắn còn chưa có gan... Vậy là hắn đang bị đổ oan? 

Nhìn mẹ đang yếu ớt trong tay mình. Hắn thấy mẹ khổ quá, chiếc áo sờn vai đã khâu chồng lên mấy lượt chỉ. Khuôn mặt khắc khổ, tay mẹ chai sần, tóc nhuốm bạc. Ánh trăng yếu ớt hắt vào khiến mặt mẹ thêm nhợt nhạt. Hắn thấy thương mẹ quá. Một người đàn bà tần tảo. 

Mẹ không trả lời. Hắn cũng không nói thêm gì nữa. Nhưng hắn thấy trong đôi mắt mẹ, lời nói của hắn chỉ còn là biện bạch, thừa thãi. Cái tát của mẹ khiến hắn nhói lòng. Hắn không biết đã bắt đầu từ đâu và nên kết thúc chuyện này thế nào. Nhưng chắc chắn một điều là mẹ đang rất đau lòng. Hắn phải gặp Hân. 

- A lô… Hân à, Hân nghe phải không, có thể nói chuyện không? Tại sao... sao... a lô... a lô... 

Cuộc gọi kết thúc. Hân đã chẳng thèm nghe hắn nói thêm từ nào. 

Hắn nổi điên. Ai mà không điên trong tình cảnh thế này chứ. Dưới bóng điện mờ, mặt mũi hắn càng trở nên đáng sợ. Hắn ném phụp chiếc điện thoại vào tường khi vừa nhấc nó ra khỏi má. Rồi nghĩ thế nào hắn lại thận trọng nhặt lại những mảnh vỡ của chiếc điện thoại. Đưa cốc nước ngang tầm mắt, ngẩng đầu cầm, hắn tu ực cái hết rồi lại đổ xuống. 

Hắn bực lắm. Ừ thì Hân không đáp lại sự chân tình của hắn đã là một sự chà đạp. Nhưng sao Hân còn lôi cả bố mẹ đến làm nhục và sỉ vả mẹ hắn. Hân đã làm hắn tổn thương, hắn đã làm gì có lỗi với Hân, với cái cuộc đời này chứ... 

Trong cơn say hắn đã đến cổng nhà Hân lúc nào không biết. Nghĩ thì là vậy nhưng hắn lại nói khác. 

- Thiện sẽ chịu trách nhiệm cho cái thai ấy, nếu Hân muốn, dù là Hân biết rõ sự thật như thế nào. Nhưng Hân đừng bỏ cái thai. Đó cũng là sự sống. Thiện sẽ bỏ rượu, sẽ đi làm nghiêm chỉnh để nuôi Hân và con. 

Hắn vẫn còn rất yêu Hân! Hân đứng như chôn chân nghe hắn nói. Cũng có lúc hắn suy nghĩ nhân đạo thế này ư? Hóa ra hắn yêu không vì bề ngoài và gia thế. Hắn không có lỗi nhưng lại dám nhận trách nhiệm vì người mình yêu, dù là chấp nhận đánh đổi tương lai ư? Một thằng được cho là cặn bã lại có một tình yêu lớn đến vậy, Hân không xứng! Trước mắt Hân bây giờ Thiện thật đẹp. Nhưng Hân vẫn từ chối. 

Hắn tuyệt vọng! Hân đau khổ. Đời sao chua chát. Một cô gái mới lớn mất hết tất cả vì một phút yếu lòng với tình yêu đầu đời. Thiện chấp nhận tất cả, cả những đau khổ không đáng phải chịu vì Hân. Nhưng Hân không thể đón nhận. Bản ngã, gia thế và lòng tự tôn khiến Hân phải quyết định thôi. Hân phải bỏ cái thai. 

Hắn thấy lòng nghẹn đắng. Hắn nghĩ đã hạ mình, đã không chửi Hân, đã muốn chia sẻ nỗi đau này với Hân. Hắn muốn đòi nợ đời, nhưng đòi ai bây giờ. Đang trong cái cơn điên loạn, hắn muốn đạp đổ cái gì đó. Hắn giận muốn chết, muốn gào thét, muốn cào cấu, muốn đập phá mà chẳng gặp phải ai để hắn xả ra. Chính xác hơn là ai thấy cũng né tránh, cứ nhìn hắn bằng một ánh mắt dò xét. Sao mà trong ruột hắn cứ lồng lộn lên. 

Trời về đêm, gió rít lên như cũng đang chửi hắn. Cây cối ngả ngiêng như đang cười cợt. Hắn buồn, lần đầu tiên thấy trong lòng trống rỗng, hắn khóc... Tủi thân ghê gớm! Chẳng ai hiểu, ai cũng ghét bỏ. Hắn thấy mình thừa thãi quá. Hắn muốn kết thúc cuộc đời, nơi này không dành cho hắn. Cái chết sẽ làm cho hắn được giải thoát, cho mẹ hắn bớt khổ. Hàng xóm sẽ được yên lành. Đó là cái tự tôn cuối cùng mà hắn nghĩ còn có thể làm được. 

Nhưng hình ảnh giọt nước mắt của mẹ ám ảnh hắn. Hắn chưa làm được bất kì một thứ gì. Hắn quyết định sẽ đi chơi bài, hắn quyết tâm thắng để lấy về ít tiền để lại cho mẹ. Hắn quệt ngang nước mắt và đi thẳng về phía chiếu bạc hắn vẫn thường lui đến. Thấy hắn hôm nay vẻ căng thẳng, không ai dám làm tới, sợ hắn làm liều. Tất cả không ai nói câu gì nhưng đều nhường hắn thắng. Hắn định chơi ván bài cuối cùng này nữa thôi... 

* * * 

- “Cha” mất rồi mà con còn có thể vô tâm thế này được sao? 

- Mẹ nói gì? “Cha” mất lúc nào? Vì... vì sao lại mất? 

Chưa kịp nghe câu trả lời tiếp theo cậu đã vứt nhào xấp bài đang cầm trên tay chạy vụt về nhà. Trong dòng dâng lên một nỗi ân hận và day dứt khôn tả... 

- Cha ơi... 

Nhưng, khoan, chân cậu chững lại một nhịp. Sao thế này? Nhà vẫn yên ắng. 

Hắn bước chậm từng bước vào, vừa hồi hộp, vừa lo lắng. Tim đập liên hồi, đảo mắt nhìn xung quanh, và dừng lại ở góc xa của cái giường cũ kĩ, cha hắn say rượu đang ôm ấp tấm chăn mỏng mơ màng. Hắn tiến lại run tay xem còn thở không, nhưng hơi thở vẫn nhẹ và đều. Phù... một cái nghe thấy rõ, vừa hoàn hồn, vừa thắc mắc và bắt đầu quay trở ra. 

- Mẹ nói vậy là ý gì? 

Từng bước trở lại chiếu bạc mà lòng cậu cứ như một mớ hỗn độn. Nhưng rõ lúc bà ấy nói thái độ nghiêm túc lắm mà. Tại sao? Ờ, mà mẹ không cùng về nhà, thế mẹ đi đâu rồi? 

Lúc ấy là tầm giữa chiều ngày Thứ Sáu tuần Thánh. Mọi người lác đác lần lượt kéo về nhà thờ với vẻ mặt u buồn. Cả bọn ngơ ngác nhìn, hôm nay có gì lạ vậy? 

- À… hay là ông cha xứ bên mày mất cũng nên. Hướng đó chỉ có về nhà thờ, mà trước giờ tao thấy họ đi nhà thờ đẹp đẽ sang trọng lắm, sao hôm nay thấy vẻ u buồn. 

- Bên mày cái ông linh mục gì đó cũng được gọi là “Cha” còn gì. 

Ừ, hay là Cha xứ mất, chắc vậy. Từ ngày ông ấy về, xứ đạo thêm bao phần đạo đức thánh thiện. Đó cũng là lí do không thèm bén mảng đến nhà thờ nữa. Hắn quy cho Cha cái tội khiến hắn cô độc hơn. Thôi kệ đi... 

* * * 

Chiều tối qua, hai mẹ con Hân đã đến xin lỗi bà. Sau khi gặp Thiện, Hân đã trằn trọc và lấy hết can đảm để thưa sự thật với mẹ rằng cái bào thai đó không phải của Thiện. Thiện đã không làm gì có lỗi. 

Khỏi phải nói bà vui mừng như thế nào, chẳng khác nào hài nhi đang nhảy mừng trong lòng Bà Thánh Isave khi được Mẹ Maria mở lời chào. Bà muốn qua nhà thờ để Chầu Thánh Thể, bà muốn tạ ơn Chúa đã nhậm lời gìn giữ Thiện trước những cám dỗ cuộc đời. Nghĩ lại, bà cũng thấy có lỗi khi đã tát Thiện, người con mà bà hết mực thương mến. Bà tìm đến chiếu bạc để gặp Thiện, nhưng chưa vội nói ra, bà muốn nói điều khác để Thiện ghé qua nhà thờ chào Chúa. 

* * * 

Nhưng Thiện không tới nhà thờ. Bà không hề biết cảm giác của Thiện lúc này đang tuyệt vọng ra làm sao. Tối đó Thiện thắng lớn. Sau khi để xấp tiền dưới gối mẹ định quay đi thì bị cha bắt gặp. 

- Lại thắng bạc à, hay trộm? 

- Thắng! 

Đi lại bàn lôi chai rượu và hai cái chén đặt lên: 

- Chúc mừng! 

- Vì sao? 

- Vì con thắng. Ít nhất thì con còn có thứ để thắng. Còn cha thì thua hết rồi! 

- Cũng chơi bạc ư? 

Thiện cầm chén lên, cốc một cái vào chén đối diện rồi nốc một hơi hết. 

- Không… Cha không có đủ bản lĩnh như con. 

- Bản lĩnh? Hôm nay ông bị làm sao vậy? 

Đây hình như là lần đầu tiên hắn và cha hắn uống rượu với nhau. Cứ như vậy, hết chén này rồi chén khác. Hắn cũng quên mất dự định ban đầu. Ngoài nhà thờ, bầu không khí trầm lắng và thánh thiêng được giữ cho tới đêm vọng Phục Sinh. 

Hai người chúc nhau và nói chuyện tới khuya rồi ngủ say lúc nào không biết. Mẹ hắn ở nhà thờ tới gần nửa đêm mới về. 

* * * 

Đã gần trưa những vạt nắng đã bớt đi cái gay gắt, chói chang, chỉ còn hoe vàng. Chúng dịu dàng buông xuống mảnh sân nhỏ, đủ chiếu sáng, đủ làm ấm áp nhưng không khiến ai phải khó chịu, cáu gắt như thường ngày. Hắn thấy cuộc sống trôi qua thật chậm. Ngoài kia đám gà con đang thi nhau xé tan cái không khí bình yên. Nhíu mày, nặng nề bò dậy, hắn giật mình kinh hãi khi nhìn xung quanh chẳng khác gì bãi chiến trường với rác và đồ đạc vương vãi khắp nơi. 

- Đây là nhà hắn ư? Hắn đã chết hay còn sống? 

Hắn nhìn ra khoảng không trước mặt, vô định. Mà lạ, hôm nay mẹ không dọn nhà? Hôm qua vẫn chưa gặp mẹ để hỏi rõ ràng. Hay hồi tối hai cha con phá gì quá khiến mẹ giận. Nó nhìn bên cạnh, cha vẫn đang ngủ say. 

- Cũng đẹp đó chứ, hỏi sao mẹ không mê!- Hắn tặc lưỡi 

- Dậy đi!- Hắn lay mạnh đủ để ông tỉnh giấc. 

Hắn thấy đói và muốn kiếm chút gì đó để nhét vào cái dạ dày đang đình công. Nhưng vừa xuống bếp đã thấy mẹ nằm bất tỉnh ở đó từ bao giờ... 

- Mẹ, mẹ ơi, mẹ sao vậy?...- Hắn chạy lại ôm chầm lấy, lắc mạnh, nhưng có lẽ mẹ hắn đã bị đuối sức quá, không còn có thể mở mắt. 

- Cha ơi, mẹ có chuyện… 

Người cha vụt xuống, cõng vợ lên giường. 

Hắn cuống, cứ chạy ra rồi chạy vào. 

Cha hắn chạy nhanh đi tìm y tá xã tới. May quá không bệnh gì nghiêm trọng, do làm việc nhiều quá, nên suy nhược cơ thể. Hắn liếc nhìn, mẹ ngủ mà nụ cười vẫn nhân từ quá đỗi. 

* * * 

Mẹ tỉnh dậy khi trời đã xế trưa, thoáng chút giật mình, mình đã ngủ tự bao giờ. Chết, nhà cửa chưa dọn, cơm nước, quần áo... còn bao nhiêu việc. Mẹ nghĩ đến với một sự uể oải và tâm hồn mệt nhọc. Còn Thiện, mẹ muốn tìm ngay để xem thế nào. Mẹ vẫn chưa nói xin lỗi hắn sau sự việc hôm qua. 

Nhưng, chuyện gì lạ lùng? Trên bàn là một mâm cơm đã tươm tất, cạnh đó hai cha con đang ngồi chờ, gục mặt xuống bàn vẻ mệt mỏi. 

Bà sửng sốt với điều lạ đang ở trước mắt mình. Mẹ lắc nhẹ, Thiện tỉnh giấc. 

- Mẹ thấy trong người sao ? Bác sĩ kêu mẹ bị mất sức, phải nghỉ ngơi nhiều. 

Bà vẫn chưa biết nên phản ứng sao, biểu hiện một vẻ mặt ngạc nhiên. 

- À, con... Con với cha loay hoay mãi mới nấu xong bằng ấy. Mẹ gắng ăn. 

Thiện ngượng chín mặt, lần đầu tiên trong đời Thiện bối rối. Hai tay bứt vào nhau. Đứng dựa cả vào cột nhà, hồi hộp. 

- Em ăn nhiều vào, anh xin lỗi đã để em phải mệt như vậy! 

- Đây là thật chứ không phải mơ? 

Thiện lí nhí... 

- Con chỉ nấu mỗi cơm, nhưng phải đổ đi một nồi vì bị cháy, vết khê vẫn còn lưu lại nên cơm có màu và mùi khá tệ... Mẹ gắng ăn. Nhưng yên tâm là thức ăn cha nấu rất ngon, con đã nếm qua. 

- Cha?- Bà quay lại nhìn chồng mình. 

- Ừ, con nó nhờ, và anh nghĩ mình giúp được. 

Một không khí im lặng bao trùm cả ngôi nhà nhỏ. Suốt cả mấy phút trôi qua không ai nói với ai câu nào, những ánh mắt ngượng ngùng nhưng Thiện thấy sục sôi. Mẹ hắn cũng thấy như vừa được bước sang thế giới khác. Một thế giới của yêu thương. Bà chực trào nước mắt vì quá đỗi hạnh phúc. 

Ý nghĩ đi tự tử đã tan biến trong đầu Thiện ngay lúc ấy. Hắn nghĩ phải sống khác. Hắn cũng quên béng không hỏi đến chuyện hôm qua. Lúc này đây, hắn thấy chẳng cần thứ gì ngoài gia đình. 

Hắn ôm chầm lấy, ghì mặt vào lưng cha. Ông bị bất ngờ, chưa bao giờ ông dám nghĩ đến việc sẽ còn được Thiện yêu thương khi mà ông đã phá cả tương lai của con mình. Hắn lại rót nước để tránh ánh mắt của mẹ. Nhưng nước hết. 

- Để mẹ qua nhà xứ đổi nước. 

Tất nhiên là bây giờ hắn tranh đi. Hắn ý thức được là một người con trai phải có trách nhiệm. 

* * * 

Từ ngày nhà xứ xây dựng được bình lọc lớn, Cha xứ tạo điều kiện cho giáo dân vào đổi nước lọc về uống. Đang lúi húi vặn vòi lấy nước bỗng có bàn tay ai chạm nhẹ vào lưng nó. Hắn giật bắn... 

- Ôi mẹ ơi...- Tay hắn run làm rơi cả bình nước chảy lênh láng. 

- Con có sao không?- Giọng nói ấm áp, khiến cậu choáng váng. 

- Ông là? 

- Tôi là Cha quản xứ. 

- Cha... Cha gì cơ?... Ma...- Miệng hắn lắp bắp...- Ông chết rồi cơ mà? Còn về đây giữ nước làm gì? 

- Ai nói với cậu điều ấy? 

- Bà ấy, à… ý là mẹ tôi…. Sao ông nhìn tôi kì vậy? 

- Cha định bảo chỗ vòi dưới kia mới là nước lọc để lấy uống, còn đây là vòi nước rửa tay thôi. 

- Thế là ông chưa chết ư? 

Cha xứ đứng ngẩn người, chắc có sự gì nhầm lẫn. 

Hắn kể lại câu chuyện hôm qua cùng với một câu hỏi cuối còn bỏ dở mà hắn chưa kịp hỏi mẹ... “Người mà mẹ gọi là ‘Cha’ ấy là ai?” 

Cha cười, “Người chết vào thứ Sáu hôm vừa rồi là Người ấy”. Nói rồi Cha chỉ tay lên cây Thập giá cao, có một người vẫn đang bị đóng đinh ở đó. “Người đó mới là ‘Cha’ thật của con”. 

Hắn ngẩn ngơ... 

* * * 

- Chắc bố hư nên Chúa giận nhiều phải không ạ!- Đứa con cắt ngang dòng suy nghĩ. 

- Ừ... 

- Bố nên yêu con nhiều hơn! 

- Hả? 

- Để được Chúa yêu bố hơn. Con sẽ xin Chúa thương cả bố nữa. 

Người bố nhấc bổng con gái lên cao. 

- Chúng ta cùng lên nhà thờ đón bà. 

- Vâng ạ. 

Hai bố con ngồi trên chiếc xe máy đã cũ. Đó là chiếc xe đã được mua bằng tiền thắng bài lúc trước. Thời gian rồi cũng đã xóa nhòa nhiều thứ, người ta có nhiều mối bận tâm hơn là để ý đến một thằng mê cờ bạc rượu chè sống như thế nào. 

- Ơ, chị Hiền kìa, chị ấy cũng ở nhà thờ kìa bố! Đây là chị trên con 2 khóa, cùng lớp ôn thi học sinh giỏi với con, nhưng khác xã, chắc hôm nay chị ấy về với bà với mẹ. 

Quay lại với Hiền: 

- Chị cũng ở đây sao? Đây là bố mình. Người mà mình vẫn hay kể với cậu. 

- Chào cháu!- Thiện hơi chững lại khi nhìn mặt Hiền, ngờ ngợ... 

- Chào anh! 

- Vâng, chị là ... 

Một bóng dáng quen đi tới. 

- Anh Thiện! Em, Hân đây. 

- Hân... Là em đó sao? Anh nhận không ra, em ốm hơn, mà em ổn chứ? 

- Hiền là con gái đầu, chính là đứa con mà anh khuyên em đừng từ bỏ. Em thấy bình an! 

- Anh tưởng... 

- Vâng, em đã định vậy. Nhưng vào lúc quyết định, chính là câu ‘muốn nhận lấy trách nhiệm’ của anh đã khiến em phải suy nghĩ lại. Cảm ơn anh! 

- Giờ em thế nào? 

- Sau thời gian đó em nghỉ học, sinh con và kiếm một công việc gần nhà. Một thời gian sau anh ấy biết lỗi và quay lại xin tha thứ. Chúng em có thêm một cháu trai được gần một tuổi. 

- Mừng cho em… Anh đúp thêm vài năm để cố lấy được bằng cấp 2 rồi đi học nghề lắp ráp xe máy. Thuê một kí-ốt mở quán tạp hóa nhỏ cho vợ, anh sửa chữa xe cạnh bên. Có một cháu nhỏ đằng kia… 

Hân theo hướng Thiện chỉ tay, nhìn về phía trước tượng đài Đức Mẹ. Hai đứa trẻ đang chơi cùng nhau, gom những bông hoa kết vòng nguyệt quế...

Đăng nhận xét

[blogger]

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget