[Giải VVĐT 2018] Hạnh phúc nơi đâu?

HẠNH PHÚC NƠI ĐÂU? 


(Mã số: 18-151)

- Do nó nói bậy trước! 

- Con tui nói có sai không? Thiên hạ người ta nói đầy ra đó, ngon thì đánh hết đi!- Lời má thằng Dương rít qua từng kẽ răng như đay nghiến. 

- Em xin lỗi chị, có gì em dạy bảo lại nó.- Mặt má tái nhợt, năn nỉ. 

Thằng Dương và má nó vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt tức giận. Được một lúc, má nó xuống giọng: 

- Ừ… Bỏ qua lần này, chứ lần sau tui không để yên đâu. Chị xem lại chồng mình đi, cả thằng con này nữa. 

Nói xong, hai má con Dương dập cổng rồi lên xe ra về, đánh rơi câu nói chát chúa giữa hiên nhà. Má buông cây chổi xuống đất, mắt rưng rưng nước rồi đi thẳng vào phòng. Đây không phải lần đầu tôi làm má khóc nhưng nước mắt lần này do cộng hưởng nhiều điều. Không biết tự khi nào, chuyện gia đình tôi nổi tiếng khắp xóm cồn. 

* * * 

Từ lúc đoàn người quê tôi di dân vào Nam, nội làm ông trùm mấy nhiệm kì liền nên bà con ai cũng nhẵn mặt gia đình tôi. Nhóm Bảo vệ sự sống của giáo xứ cũng nhờ một tay ông lập nên. Ông tặng đứt mảnh đất bên kia sông cho việc xây dựng nghĩa trang Đồng Nhi để chôn cất các thai nhi xấu số. Ngày ông tôi mất, nhiều người khóc thương, đám tang đi nghẹt đường làng. Trong đám người đi, lắm người lạ mặt; bà con xóm cồn bảo nhau đó là cha mẹ của mấy thai nhi được nội đưa về. Sau ngày nội mất không lâu, ba tôi thay ông tiếp quản công việc của nhóm Bảo vệ sự sống. 

Chị Vân cũng thuộc nhóm này. Không ai biết hai má con chị ở đâu rồi lọt thỏm về xóm cồn. Bà Năm mang thai chị nhưng không chồng. Nghiệt ngã vậy nhưng chị vẫn lớn khôn, xinh đẹp và tài giỏi. Chị làm y tá ở tuyến tỉnh. Nhờ chị móc nối, nhiều bào thai bị người ta vứt bỏ được đưa về qua cửa sau bệnh viện và từ các phòng khám tư nhân. Có lẽ vì phận đời nên chị nhiệt tình với nhóm như vậy dù hai má con chị không theo Đạo Chúa. 

Mọi tin đồn cũng bắt đầu từ công việc của nhóm, từ việc sớm tối xin xác thai nhi. Người xóm cồn lời ra tiếng vào về mối quan hệ giữa ba tôi và chị Vân. Ngoài đi làm, ba ít ở nhà, phần lớn thời gian cứ chạy đi chạy về từ bệnh viện này đến phòng khám khác. Có hôm người ta thấy ba đi cùng chị Vân. 

Người ta nói đúng, cuộc sống hôn nhân một khi có người thứ ba xen vào, mọi thứ sẽ xáo trộn. Chị Vân bước vào gia đình tôi, bước vào tâm trí ba, má và cả tôi lúc nào không ai biết. Hay do miệng người đời dẫn vào, phá tan và chính họ cũng sẽ mang đi. Trước kia, tôi thương chị Vân, cảm phục nghị lực vượt qua số phận bi đát của chị. Tôi thường đến nhà bà Năm ngồi nói chuyện, kể bà nghe nhiều điều về xóm cồn. Nhưng những suy nghĩ, công việc đó bây giờ đã tan biến mất. 

Mỗi lần bước chân ra đường, qua từng hàng quán trong xóm, tôi luôn thấy ánh mắt người khác nhìn mình. Không biết đó là ánh mắt yêu thương hay giễu cợt vì những lời đồn đang âm ỉ rải đều trong mọi người? Giả như ba say xỉn, đánh đập má con tôi, tôi cũng cam lòng. Đằng này, tôi không rõ chuyện về ba nhưng mọi người cứ xôn xao khiến tôi càng bứt rứt. 

Vài tháng sau ngày tin đồn về gia đình tôi lan ra, sức khỏe má yếu dần. Bác sĩ điều trị bảo bệnh thận của má rơi vào tình trạng nghiêm trọng. 

Những ngày tháng ấy, nhà tôi vắng teo. Ba cứ đi rồi lại về. Ba nghỉ phép để chăm sóc má. Chúng tôi lui tới bệnh viện nhiều hơn cả nhà mình. Nhìn má xanh xao, phù nề, tôi khóc ròng. Nhưng nhiều lần tôi lại bắt gặp ba đi cùng chị Vân như mọi người bàn tán. Tôi không biết, tâm trí ba giờ đang đặt ở đâu. Má thì cận kề cái chết mà ba còn đi xin xác các em thai nhi? Hay ba có tình cảm với chị Vân khi đã chán ngấy người vợ bệnh tật đang nằm kia? 

Tôi về nhà, nhiều người hàng xóm quan tâm: Má con thế nào rồi? Làm sao mà chạy chữa? Cầu Chúa cho má con qua khỏi. Nhưng kèm theo cũng đầy lời trách móc: Ba mày tệ quá! Vợ bệnh mà còn lui tới với con đó. 

Nghe những lời ấy, tôi thương má mà cũng thương ba. Nhiều lúc tôi ước mình có thể câm-điếc để không nghe được những lời bàn tán ấy và để thôi uất ức khi không biết phải nói sao với mọi người. Nhưng, người lớn thường nhìn thấy những điều mà trẻ nhỏ chúng tôi không thể thấy được. Họ trải đời, có lẽ họ đúng nhưng sai cũng là điều có thể. 

* * * 

- Ai kìa mày?- Thằng Dương kéo áo khi tôi sắp về đến nhà. 

Từ đằng xa, một bóng người đang thấp thoáng trước cổng. Lại gần, chị Vân dựng xe phía trước, tay cầm một túi hồ sơ, trên người vẫn còn mang đồng phục bệnh viện. Không biết vì sao chị biết má tôi về nhà nghỉ ngơi mà lại đến. 

- A… Chắc chị này đến tìm ba mày nè!- Thằng Dương cười đắc chí. Tôi lườm mắt. Nó thụt lùi vài bước. 

- Mày muốn ăn đòn hả?- Tôi đưa nắm đấm lên trước mặt. Sau trận đòn hôm trước, miệng nó vẫn bép xép. Lên lớp, nó vẫn ùa cùng chúng bạn để làm tôi bẽ mặt. 

Nhìn thấy chị Vân, tôi chạy ào đến: 

- Chị đi đi… Má tui như vậy chắc chị vui lắm? 

- Chị chỉ muốn gặp má em để nói vài lời… 

- Cho dù chị có quỳ lạy má con tui, tui cũng không chịu. Chị về đi… 

Tôi đóng sầm cổng rồi quay đi. Tiếng sập khép vọng ngân nỗi thù hằn. Chính tôi cũng không rõ mình có căm ghét chị Vân nhiều như vậy hay không? Nhưng trước mặt thằng Dương tôi phải hành động như thế để bịt miệng. Tôi chán ngấy khi nghe những câu nói giễu cợt, khinh bỉ của chúng bạn: “Thằng Hải sắp có hai má… ô la la má hai”, rồi cả lũ chúng nó òa lên cười. 

Tôi vào nhà để mặc chị Vân vẫn đứng im, khóe mắt chị ngấn nước. Tôi không quan tâm chị về từ lúc nào. 

Đêm tĩnh mịch. Bên ngoài tiếng ếch nhái kêu oang oang trong màn mưa phùn nhẹ. Tôi đến cạnh ba. Ông đang xem lại hồ sơ bệnh án của má, đống thuốc vẫn nằm yên trên mặt bàn. Ba đã về từ lúc chiều, nhưng tôi vẫn phải chờ đến tối mới dám ngỏ lời nói chuyện. Tôi đợi má đi ngủ, tôi sợ má nghe được những gì tôi sắp sửa nói cùng ba. 

- Ba đừng gặp chị Vân nữa… 

- Có chuyện gì không? Sao con lại nói thế? 

Tôi nhìn chằm vào mặt ba, tôi ghét thái độ đó. Mọi người bàn tán, nói gì về ba, ba không biết hay sao còn hỏi tôi như vậy. Hay ba muốn làm ngơ đi khi tôi nói đúng tim đen. Tôi im lặng một hồi rồi nói: 

- Người ta bảo con sắp có má Vân vì má con bệnh gần chết rồi…- Nước mắt tôi lăn dài. 

- Ai bảo thế?… Con đừng nói bậy!- Ba lớn tiếng. 

- Con không nói bậy, người ta nói nhiều ngoài kia kìa…- Tôi sụt sùi- Con ghét bà Vân kia, con ghét người hại má con đau ốm như bây giờ. 

- Mày im đi… Mày biết gì mà nói! Tao cấm mày nói bậy. 

Ba hất tung mọi thứ. Tôi không dám nhìn thẳng vào mặt ba, người run lên cầm cập nhưng đầu óc vẫn chưa ngừng suy nghĩ. Vì chị ta mà ba nổi nóng, tức giận với tôi. Vì người con gái đó mà tôi phải xấu hổ như thế này. Tôi ghét ba, ghét hết mọi người và cả người con gái kia, người đang đánh cắp niềm vui của má và tôi. 

Trong đêm tối mưa bay, tôi bỏ ra ngoài mặc cho những giọt nước tạt vào mặt quyện nước mắt rơi. 

* * * 

Chiều, nắng lững thững rơi trên đám lục bình nhẹ trôi. Gió lùa từng vạt nắng lấp lánh trên mặt nước. 

Tan học, tôi đi dọc mé sông rồi ghé vào nhà thờ. Tôi đã không nói chuyện với ba từ ngày hôm đó. Nhưng tối qua, tôi nghe lỏm ba nói chuyện cùng cậu, mấy ngày nữa ba sẽ đưa má vào Sài Gòn. Má tôi phải trải qua một ca phẫu thuật quan trọng vì có đoàn bác sĩ nước ngoài về thực hiện. 

Lần này, tôi lo thật. Tôi nhớ tới lời ông nội và má căn dặn: “Khi gặp điều gì cần cầu xin cứ tìm đến Chúa. Chúa không trả lời nhưng Ngài nghe hết và âm thầm thực hiện”. Nhưng trước giờ có khi nào tôi thật lòng xin Chúa đâu? Tôi vẫn hay nghi ngại với Ngài. Lần này cũng thế, ngồi trước Chúa nhưng đầu óc tôi cứ luẩn quẩn nơi đâu. Hình ảnh má vật vờ trong đầu; mặt má nhợt nhạt, phù nề cứ ám ảnh tâm trí. Tôi sợ má mất và tin đồn kia thành sự thật. Chị Vân sẽ nghiễm nhiên làm má tôi như tụi bạn vẫn thường trêu đùa. Tôi lắc đầu như cố loại bỏ đi những ý nghĩ đen tối. Tôi cầu nguyện cùng Chúa: 

- Con không biết nói gì cùng Chúa cả, con chỉ xin Ngài cho má con được bình an trong ca phẫu thuật sắp tới. Con cũng xin Ngài cho mọi người thôi nói nhưng điều xấu về gia đình con. 

Ra khỏi nhà thờ, tôi gặp thằng Dương. Nó đã đứng sẵn đợi tôi ở cửa. Bình thường, nó là một thằng bạn tốt, giúp đỡ tôi nhiệt tình nhưng lắm khi nó làm tôi nổi quạu. Tôi ghét thói nhiều chuyện và mách lẻo của nó. 

- Có chuyện gì?- Tôi hỏi. 

- Má mày sắp đi chữa bệnh hả?- Mặt nó chân thành. 

- Ừm… Vào Sài Gòn. Sao vậy? 

- Cầu nguyện cho má mày nhanh khỏe lại ha? Mà hôm bữa mày gan ghê, dám đuổi bà đó ra khỏi nhà luôn. 

Tôi vẫn đứng im, không đáp lại lời nào. Nó lại nhanh nhảu: 

- Lúc mày vào nhà, tao nghe bà Vân gọi cho ba mày, hẹn sáng Chủ Nhật gặp nhau tại nghĩa trang Đồng Nhi. Hẹn hò hả mày? 

- Mày im đi… 

Thằng Dương cười òa khoái chí rồi bỏ chạy. Lúc đầu còn thấy mủi lòng vì nó quan tâm đến gia đình tôi, lúc sau nó lại làm tôi muốn đánh nhau. Tôi nuốt cơn tức vào trong rồi ra về. 

Như lời thằng Dương nói, sáng Chúa nhật hôm đó, tôi đạp xe lên nghĩa trang. Ba đã lái xe đi từ lúc nãy. Không biết vì sao, tôi lấy hết sức mình để đạp. Giả như không kịp tôi sẽ mất đi một thứ gì đó quan trọng. Tôi muốn biết, ba làm gì trên đó? Có như mọi người nói hay không? Ba đang phản bội má, hay chỉ là tình cảm của nhưng người cùng yêu thương các bào thai nơi nghĩa trang Đồng Nhi này. 

Qua khỏi cây cầu nhỏ, nghĩa trang khuất sau tàng cây quyện nắng. Ba tôi đứng kia rồi, chị Vân cũng ở đó; chị đang thắp nhang cho các em, công việc tôi thường làm mỗi lần đến đây. Lẻn qua góc cây sao già, tôi nép mình sau bức tượng Thiên Thần. 

- Mọi xét nghiệm đã xong… Thận anh phù hợp với cơ thể của chị, nhưng em sợ chị biết sẽ sốc.- Chị Vân nói. 

- Tôi không nói với cô ấy, Vân cũng không nói thì mọi chuyện sẽ ổn thôi!- Ba đáp. 

- Mấy hôm trước em đến, định gửi kết quả xét nghiệm cho anh, tiện thăm hỏi và chuẩn bị tâm lý giúp chị nhưng không được. 

Nghe đến đây, lòng tôi như quặn lại rồi nhói lên từng hồi. Tôi vẫn im lặng. Tiếng gió đung đưa đám lá trong nghĩa trang nghe xào xạc làm tim tôi càng thêm quẫy đạp. Chị Vân nói tiếp: 

- Hiến thận không khó nhưng tâm lý của người bệnh cũng quan trọng lắm nên anh phải cẩn trọng. 

- Tôi biết mình phải làm gì mà Vân… 

Trong một thoáng bối rối, tôi không biết mình nên làm gì, mình có nghe nhầm hay không? Ba sẽ hiến thận cho má. Tôi vội cắt ngang cuộc nói chuyện, chạy đến ồm chầm lấy ba. 

- Không… Con không muốn cả ba cũng bị bệnh như má đâu! 

- Con làm gì ở đây vậy?- Ba thảng thốt. 

- Con nghe hai người nói chuyện nãy giờ rồi… Ba… ba ơi! Con xin lỗi. 

Tôi quỵ người. Tôi nhớ lại những lời hỗn xược đã bật ra khỏi vành môi mấy hôm trước. Vậy, những lần ba nói chuyện cùng chị Vân gần đây chỉ là để hỏi về việc chạy thận cho má mà thôi. Ba giấu má, giấu hết mọi người. Ba sợ má không đồng ý nên im lặng chịu đựng. Thận của ba sẽ cứu sống má. Thận của ba sẽ lọc cặn bã, chất độc cho cơ thể má. Điều đó thành công hay không, tôi chỉ biết tin cậy vào Chúa. Nhưng ai sẽ là người lọc danh dự cho ba khi sức khỏe ba sẽ không còn như trước, sau khi hiến thận. 

Ba xuống giọng năn nỉ: 

- Ba cũng muốn má con sống tiếp mà... Y học tiến bộ, ba sẽ không sao, má con cũng sẽ sống…- Tôi lắc đầu khi nước mắt cứ trào ra.- Ba chỉ sợ hệ lụy sau ca mổ nên con không được nói gì với má cả! 

Tôi nhìn ba khi nước mắt cứ tuôn. Tôi đồng ý cùng ba nhưng tôi phải im lặng chờ đợi trong bao lâu? 

Chiều đó, tôi chạy ra mé sông, đưa mắt qua rặng dừa là cây Thánh giá của tháp chuông nhà thờ. Tôi nhìn Thánh giá nhưng lại nhỏ từng giọt nước mắt xuống lòng sông. Tôi thả sự hối hận nhờ nước cuốn trôi, cuốn trôi mọi thứ. Nhưng nước đâu thể mang đi căn bệnh của má, mang cả bia miệng người đời nói về ba được, Chúa ơi! 

* * * 

Không giống như tôi nghĩ, nước mang căn bệnh của má đi thật nhưng đúng hơn là Chúa đã nghe lời thầm thĩ của tôi trong chiều tôi lên nhà thờ. Sau ca ghép thận thành công, một tháng sau, má tôi về nhà. Sức khỏe má dần tiến triển nhưng thuốc men má vẫn phải uống hằng ngày. Ba tôi vẫn buồn, đã mấy tháng trôi qua nhưng má vẫn im lặng với ba. Vết thương thể xác của má cần thời gian để lành lặn. Chẳng lẽ, vết thương lòng cũng cần thời gian để xoa dịu đi? Nhưng tôi biết, má đã hiểu lầm ba. Tôi buồn má vì má chưa hiểu hết con người ba. 

- Có người chết nước! Có người chết nước! 

Tiếng la thất thanh hòa tiếng mưa lốp đốp nghe não ruột. 

Bên ngoài, mưa như trút, đổ hết nước đọng trên bầu trời xám xịt xuống mặt đất. Từ đêm qua, nước dưới sông dâng lên ngập mảnh vườn con phía sau nhà. 

Từ phòng má, tôi chạy về phía cửa đã thấy ba đứng nhìn mưa, nghe tiếng người inh ỏi. 

Ba đèo tôi ra mé sông. Dòng sông đục ngầu chảy xiết. Đám lục bình hằng ngày thẫn thờ trôi nay dạt mất. Tôi chen vào đám đông tụm lại trước mặt. Chị Vân nằm bất động, miệng chị trào ra dòng máu đỏ đã khô. Mấy lọn tóc lòa xòa làm nhòe vệt máu trên má. 

- Ba ơi! Chị Vân… Chị Vân chết rồi!- Giọng tôi run run. 

Ba nhào người tới đám đông. Bà Năm ôm xác chị thẫn thờ. Ba dừng lại, nhìn chằm vào người con gái nằm kia. Tôi không biết ba đang nghĩ gì? 

Dù không nói một lời nhưng ba ở lại với má con chị Vân cho đến khi mọi người vãn, khi xác chị được đưa về nhà. 

Trong buổi chiều buồn, ba cùng mấy anh chị trong nhóm Bảo vệ sự sống phụ bà Năm lo việc an táng. Chị Vân chưa được rửa tội nên không cử hành theo nghi thức Công giáo. Biết ước nguyện của chị sẽ theo Đạo nên mọi người trình bày cùng Cha xứ để chị được chôn cất trong nghĩa trang Đồng Nhi. Đám tang chị không chiếc khăn tang nhưng cả bầu trời trùm kín màu đen của mưa như khóc thương chị. 

Công việc của ba tôi, của nhóm Bảo vệ sự sống và cả chị Vân là chôn cất các em nhỏ phải chết trong những bọc nước của kẻ vô tình. Nhưng đâu ngờ, hôm nay chính họ lại chôn xác chị, người chết trong dòng nước bao lấy cồn đất này. 

Bẵng hai tháng sau, nghe ba nói tôi mới biết chị Vân chết do đi lấy xác thai nhi ở Vòm Khê. Chị cố lội qua dòng nước tràn lên bờ kè trong ngày mưa tầm tã. Sức chị không đủ để chống cự với con nước điên cuồng. 

Cảnh nhà tôi vẫn ảm đạm, u ám. Má còn cạch mặt ba. 

Nhưng, tôi không muốn điều đó xảy ra khi hạnh phúc tôi đang nắm giữ. Tôi giấu ba đưa cho má xem cuốn sổ ba mang về từ nhà chị Vân. Trong đống đồ bà Năm mang đốt cho chị, bà tìm thấy một cuốn sổ nhật kí: 

“Ngày… tháng… năm… 

Hôm nay, một thai nhi năm tháng tuổi đã không thể nhìn thấy ánh sáng mặt trời. Em đã lớn, đã lớn lắm rồi. Tại sao con người ta lại nhẫn tâm đến như vậy? Dòng máu chảy trong người em là dòng máu của họ mà! 


Ngày… tháng… năm… 

Hôm nay nhóm chúng tôi xin được 8 thai nhi… 

Tôi được mọi người nói cho biết thêm về Chúa. Họ nói đúng thật, chỉ có Chúa hướng dẫn, anh chị em trong nhóm mới có thể làm những điều tốt đẹp này. 

Tối đến, tôi nói với má về Chúa, dù ít ỏi nhưng tôi thấy má ngạc nhiên. Hôm nào má cũng ngồi nơi hàng hiên nghe tiếng chuông chiều buông nhưng chưa lần nào bước đến. Tôi sẽ đề nghị với má học biết Đạo Chúa… 



Ngày… tháng… năm… 

Hôm nay nhóm chúng tôi xin được 5 thai nhi… 

Phép Đạo của anh và cả phép đời không cho tôi được làm như vậy. Anh đã có gia đình, đã có vợ con. Nhưng sao mọi người lại gieo những lời cay nghiệt như vậy cho tôi. Trong lúc này, tôi phải làm gì đây? 



Ngày… tháng… năm… 

Hôm nay nhóm chúng tôi xin được 12 thai nhi… Tôi thấy kinh hãi vô cùng. 

Tôi gặp anh Thành tại bệnh viện. Căn bệnh vợ anh mang giờ đã vô phương cứu chữa. Anh nhờ tôi tìm cách. Tôi sẽ cố gắng nhưng tôi thấy thật mong manh. 



Ngày… tháng… năm… 

Chúa đã quan phòng và giúp gia đình anh. Ai có thể tin được nếu không có Chúa giúp trong việc này. Thận của anh phù hợp với vợ khi suy thận đã vào giai đoạn cuối, đã được thẩm phân phúc mạc. 

Ngày… tháng… năm… 

Hôm nay nhóm chúng tôi xin được 7 thai nhi… 

Mọi thứ hôm nay khá vất vả khi trời đã vào mùa mưa nhưng cũng qua. Bây giờ tôi cần đi nghỉ, ngày mai phải đi sớm để nhận xác các em tại phòng khám tận Vòm Khê”… 



Hôm đó, má lược qua đôi dòng nhật kí rồi òa khóc, đôi vai má run lên bần bật. Cảm giác ấy tôi đã từng cảm nhận. Tôi biết sự hối hận trong má đang vẫy vùng. 

Không biết có phải chính Chúa đã gửi chị Vân đến với gia đình tôi, giúp ba tháo gỡ tấm bi kịch của đời má hay không? Liệu Chúa có tàn nhẫn khi lấy cái chết từ tay má mà trao cho chị? Nhưng, “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (Ga 15, 13). Ba là bạn đời của má, ba không chết thể xác nhưng đã từng chết danh dự giữa người đời. Chị Vân thương phận đời mình, thương người chị cứu chữa, thương cả những thai nhi. Tôi tin tình thương của chị là cao cả nhất như Chúa dạy. 

Sau lần đó, má chịu nói chuyện cùng ba. Người ta cũng bớt bàn tán. 

Với tôi, ở đời, gia đình hòa thuận là hạnh phúc lắm rồi! 

* * * 

- Nhanh lên con, về còn đi Lễ! 

Tiếng má kéo tôi ra khỏi dòng kí ức. Cảnh vật nơi đây cô quạnh như cách người con gái ấy chợt biến mất khỏi cuộc đời này. 

- Mày làm gì mà lâu vậy? Thắp nhang nhanh lên!- Bên kia, thằng Dương í ới giục. 

Từ nãy giờ, tôi vẫn chăm chăm nhìn vào chỗ đó, nơi ba đã ôm tôi mà khóc. Nhưng đúng hơn, tôi mãi nhìn chị Vân sau bức tượng Thiên Thần. 

- Tối nay, bà Năm được Rửa tội rồi chị Vân ơi! 

Tôi theo má và thằng Dương ra về nhưng cứ quay đầu nhìn lại. Trong nắng chiều dần buông hình như chị Vân cười tươi hơn mọi ngày. 

Có lẽ, chị đã đến nơi hạnh phúc nhất.

Đăng nhận xét

[blogger]

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget