Lại nồm...!


(Nha Trang, bão số 12, thứ 7 ngày 04.11.2017)
*Thầy Phaolô Nguyễn Bá Định (Gx.Gò Thị - ĐCV Sao Biển, Nha Trang)

1. Mấy ngày nay, trời mưa không ngớt. Càng ngày, mưa càng lớn. Sơn nghe đài khí tượng thủy văn trung ương báo có áp thấp trên biển Đông. Ừ, áp thấp mà, mưa là phải lắm! Thế nhưng hôm nay, trời đột ngột dứt mưa. Mới sáng, mặt trời đã ló dạng, mây bắt đầu tan, gió bấc thổi nhè nhẹ. Cho nên, ai nấy đều phấn khởi trông chờ những ngày nắng ráo để hoàn thành những công việc dở dang. Nhìn khuôn mặt mọi người trong xóm Hòn Rớ, Sơn cũng đủ biết mùa xuân đã trở lại. Ai cũng vui vẻ nói cười, gặp nhau chào hỏi như lâu ngày mới gặp. Nghĩ cũng lạ, mùa xuân làm gì hiện diện giữa những ngày cuối năm. Tháng mười một rồi còn gì! Phải là mùa đông mới đúng chứ… Ừ phải! Sự ngờ vực của Sơn đã thành hiện thực khi ti-vi, báo đài tiếp tục thông tin về áp thấp. Không, nó không còn là áp thấp nữa mà mạnh lên thành bão, một siêu bão sắp đổ vào Nha Trang, Khánh Hòa.


Mẹ Sơn từ nhà dưới đi lên, thấy Sơn đang chăm chú xem ti-vi báo bão. Bà nói:
- Bão gì thế con? Lại bão vào miền Trung nữa chứ gì! May mà gia đình mình đã chuyển vào trong này. Nếu còn ở ngoài đó, năm nào cũng đón bão, chắc mẹ chết mất!
- Dạ, không mẹ ơi! Bão vào Khánh Hòa mình đấy. Lần này, bão không đi ra Bắc hay vào Trung nữa đâu!
- Thế hả? Lạ quá con! Từ ngày theo ba con vào đây, mẹ chưa thấy bão vào Nha Trang bao giờ. Sáu mươi mấy tuổi rồi chứ còn gì. Lần này, nếu bão vào thật, mẹ chết cũng được!
- Mẹ cứ nói gở không hà! Chết làm sao được. Giờ của Chúa chưa đến mà.
- Giờ giấc gì con! Mẹ thấy cái chết gần lắm rồi... Mà bão vào thiệt hả con?
- Thiệt mẹ à!...
Tiếng loa phường bắt đầu oang oang phóng đi những bản tin dự báo bão. Lại thêm các công văn, thông báo của các cấp chính quyền từ trung ương đến địa phương kêu gọi mọi người ra sức chống bão. Thứ âm thanh ấy quen quá. Nó cuộn trong gió, ném vào nhà Sơn liên hồi. Mẹ Sơn có vẻ nhức óc nhức tai. Bà ra nhà sau, nằm đong đưa trên võng và miên man nhớ về ngày xưa…

2. Năm ấy, cũng độ tháng này, nghe đài truyền thanh xã báo bão đang đổ vào Bình Định, cả xóm làng lo lắng đứng ngồi không yên. Dẫu rằng, dân ở đây đã quen với gió bão, mưa lụt hàng năm nhưng không năm nào mọi người yên lòng. Bởi vì sức mạnh của trời, ai mà đo lường được. Giỏi lắm như mấy ông Mỹ cũng chỉ biết được nó đi như thế nào thôi. Tuy nhiên, đôi khi mấy ông cũng đoán sai luôn. Đàng này, nước mình vừa mới thoát khỏi chiến tranh, nghèo nàn lạc hậu, máy móc thiếu thốn, mấy ông khí tượng thủy văn làm sao dự đoán chính xác được. Cho nên, việc thông báo để chính quyền lo, còn việc chống bão nhà nào tự lo cho nhà ấy. Thế là cả xóm thi nhau giằng chống nhà cửa, phát quang cây cối, sửa sang chuồng trại và tích trữ mọi thứ cần thiết.
Chiều đến, bão đổ vào thiệt. Mọi người chẳng nao núng chút nào. Tất cả núp ở trong nhà trông ra, xem gió mưa phô diễn sức mạnh. Lần này quả đúng như dự đoán. Phải khen ông khí tượng thủy văn của mình. Với ngần ấy thiết bị ít ỏi mà ông dự đoán không sai một ly. Lại khen ông chính quyền biết lo xa cho dân, ra sức kêu gọi mọi người chống bão. Tuy nhiên, dân lại chẳng thích nghe mấy ổng cổ động. Cho nên, khi nghe mấy ổng bắt loa đòi chống bão, họ ôm bụng cười. Chống bão à? Cao ngạo quá! Ai mà chống lại nổi ông trời! Xưa nay ông bà mình vẫn dạy: “Phải thuận theo ý trời mới sống được”. Thế mà mấy ổng đòi chống trời. Mấy ổng chẳng học được bài học những năm chống hạn. Hồi đấy, có ông đòi “vắt đất ra nước, thay trời làm mưa”, đem súng trường bắn lên trời mấy phát nhưng chẳng có giọt mưa nào. Sự tích ấy đã trở thành trò cười cho thiên hạ.
Chống bão đâu chẳng thấy! Bão mới vào ven bờ biển, người ta đã thấy gió nổi lên cuồn cuộn không ngớt. Mưa cũng theo gió đổ xuống không biết bao nhiêu nước, ngập sông, ngập đồng, tràn lên đường rồi tràn cả vào nhà. Đến trưa, bão đã vào hẳn trong đất liền. Nó tha hồ thi triển sức mạnh, phá phách đủ thứ, không chừa lại cái gì hết. Từ cơ quan nhà nước đến nhà dân, từ trường học đến nhà máy, từ chuồng bò đến chuồng gà, chuồng lợn, ao hồ… tất cả đều bị bão quật cho tơi bời. May mà mấy cái nhà tranh vách đất của dân nghèo vẫn còn đứng vững. Tuy nhiên, nó cũng rách tươm, chỉ có thể trú ngụ tạm thời chờ dựng lại nhà mới. Ngôi nhà của mẹ Sơn cùng chung số phận. Trong bão, nó gồng mình chịu đựng gió giật đằng đông, đánh đằng tây, xô đằng nam, thụi đằng bắc. Dù phải đong đưa như võng nhưng nó không chịu ngã, vì nó biết trong lòng nó có một gia đình đang run lên theo từng cơn gió thốc. Với lại, họ lần chuỗi đọc kinh không ngớt, mong cho mưa bão mau qua, cả nhà yên lành. Cho nên, Chúa và Mẹ đã thương tình gìn giữ.
Bão tiếp tục hoành hành, mặc cho những con người nhỏ bé đang khóc lóc kêu cứu. Nó thổi riết hết đêm cho đến sáng hôm sau.
Trời sáng, bão đã tạnh. Cả nhà mẹ Sơn tỉnh giấc, chui ra khỏi nhà. Một cảnh tượng hãi hùng hiện ra trước mắt. Nhà nhà bị đổ sập, ngàn ngàn cây cối nằm sát đất, chó mèo chạy loạn xạ, gà vịt chết ngổn ngang… Chỉ còn lưa thưa vài ngôi nhà xiêu vẹo và mấy cây cổ thụ trơ trụi lá. Từ đâu đó, có tiếng khóc não lòng vọng lại…

3. Tiếng khóc đã làm mẹ Sơn giật mình tỉnh giấc. Bà nằm im nghe tiếng gió thổi mạnh và mưa rào rào ngoài sân. Bão! Bà ý thức được bão đã thực sự vào Nha Trang. Tự nhiên, nỗi lo lắng và mọi xúc cảm ngày xưa tràn về. Bà bật dậy, lấy chiếc áo ấm mặc vào và đi lên nhà trên. Trời đã tối, điện đã cúp từ lâu. Căn nhà tối om, chỉ còn vài vệt sáng lờ mờ từ ngoài cửa sổ chiếu vào. Bà đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
- Chúa ơi! Kinh khủng quá!...
Bà đưa tay lên miệng như chặn lại cơn hốt hoảng. Bà há mồm nhìn từng cây lớn bị bão nhổ lên, ném mạnh xuống đất. Bão xô đổ những cột điện kiên cố, túm lấy những tấm tôn lia bay loạn xạ, chém đứt mọi thứ nó va phải. Bão gom mưa thành từng khối ném xuống mái nhà ầm ầm, như người ta ném đất đá. Trong không gian xám xịt, bà trông thấy một khung cảnh xiêu vẹo như sắp đổ sụp. Mấy cái nhà lầu kiên cố bên bờ biển cũng bị gió đánh, kính vỡ tung toé. Nước biển dâng lên nhanh chưa từng thấy. Sóng vỗ ầm ầm, tràn lên con đường nhựa dọc theo bãi biển. Mọi người đều khiếp sợ, chẳng ai dám ló đầu ra ngoài. Họ chỉ biết kiếm chỗ núp, mặc cho gió và mưa tuôn thoải mái vào nhà.
Tự nhiên mẹ Sơn rùng mình, một cơn gió rít ngang cửa sổ, giật mạnh cánh cửa vứt ra ngoài sân. Bà giật lùi ngã xuống nền nhà, đau điếng. Sơn đang giữ cửa lớn, hết hồn nhào đến đỡ mẹ.
- Mẹ ơi! Có sao không mẹ? Khổ chưa… Thôi mẹ vào nhà trong nghỉ đi. Ở ngoài này nguy hiểm lắm.
- Chu cha, đau cái mông quá! May mà tay chân không sao… Ừ, thôi mẹ vào trong đây! Bão gió gì mà khiếp quá! Chắc chắn sau trận bão này mọi người sẽ khốn đốn lắm. Họ chưa có kinh nghiệm sống với bão mà!
Vừa nói, bà vừa đi vào trong còn Sơn quay lại với công cuộc giữ gìn ngôi nhà. Anh vác tấm phản ở nhà sau lên che cửa sổ lại. Anh ràng thép kỹ càng từ trên xuống dưới. Anh lại lấy dây thép lớn cột níu các cây kèo sắt trên nóc nhà xuống nền. Anh che chắn kín hết căn nhà, để không cho bất cứ luồng gió nào xông vào trong nhà. Ấy thế mà mái tôn vẫn cứ sập sình, nhổm lên hạ xuống liên tục. Nó muốn bứt ra theo từng làn gió cuốn. Sơn đứng ngước mắt nhìn chằm chằm như muốn giữ chặt mái nhà bằng sức mọn của mình, nhưng Anh lắc đầu ngao ngán. Trong khoảnh khắc ấy, Anh sốt sắng hẳn lên, miệng không ngớt cầu xin Chúa thương, Mẹ giúp.
Cứ thế, suốt hai giờ đồng hồ từ chập tối cho đến gần nửa đêm, bão đã quét gần hết những gì có thể phá hủy được. Bỗng nhiên, đang cơn cuồng nộ, gió dịu hẳn đi. Nó không còn giật mạnh mái nhà của Sơn nữa. Mưa tạnh dần. Mẹ Sơn thấy chuyện lạ mới đi lên nhà trên, vén một khe nhỏ ở cửa sổ nhìn ra ngoài. Lạ quá! Bão qua rồi chăng? Gió im, mưa ngớt. Không phải bão đã qua thì là điềm gì đây? Vì sao nó dứt đột ngột dữ vậy? Bà cố nhìn thêm lần nữa vẫn thấy bấy nhiêu sự nhưng lòng bà không yên. Trời vẫn còn một khối đen kịt. Chết rồi! Lại nồm, lại nồm! Ký ức ngày xưa về cơn bão khủng đã cho bà kinh nghiệm nhớ đời. Bà quay sang tìm Sơn. Không ngờ, Anh đã mở cửa đi ra ngoài dọn dẹp mấy thứ ngổn ngang quanh nhà. Bà thất thanh gọi anh.
- Sơn ơi, Sơn! Vào ngay đi con! Vào ngay, bão sắp trở lại rồi đó.
- Bão gì mẹ? Tan hết rồi mà!
- Tan gì! Sắp lại nồm rồi! Con vào mau đi, nhanh lên kẻo tan xương nát thịt đó!...
Chưa dứt lời, gió đã đổi hướng. Nó bắt đầu thổi mạnh từ hướng nồm. Bây giờ, ngôi nhà của mẹ con Sơn mới hứng trọn gió. Sơn vừa kịp nhảy vào nhà, đóng cửa lại, tấm tôn nhà hàng xóm đã đập mạnh vào cửa. Anh hết hồn ngã ngửa ra sau. Chưa kịp đứng dậy, ngôi nhà đã lắc lư thật mạnh. Mẹ Sơn chạy đến kéo Sơn chui xuống gầm cái trường gỗ.
- Nằm im đi con! Nhà mình sắp sập rồi... Kệ nó, đừng chui ra. Mẹ con mình phải giữ lấy mạng sống.
- Sập thiệt hả mẹ? Thế thì nhà mình chẳng còn gì…
- Đúng! Chẳng còn gì, còn hơn là chẳng còn mạng sống. Nằm im đi con! Nồm sẽ qua mau thôi.
Bên ngoài nồm tiếp tục thổi. Nó mạnh lên gấp trăm lần so với gió bấc lúc bão mới vào. Những gì còn sót lại trên mặt đất đều bị nó cuốn đi, xé nát ra từng mảnh. Nó tốc từng mái nhà, đẩy nhào từng bức tường không thương tiếc. Ngôi nhà của mẹ con Sơn cũng rung ken két, tốc hết mái và đổ ầm đè lên cái trường gỗ. May mà mẹ con Sơn chẳng hề hấn gì. Hai mẹ con cứ núp dưới đó mặc cho gió thổi, mưa tạt ngang dọc trên đầu. Họ chỉ biết đọc kinh cầu nguyện cho nồm mau qua.

4. Được hơn nửa tiếng, nồm bắt đầu dịu, mưa bắt đầu ngớt. Tiếng gió, tiếng va đập không còn nữa. Bão đã đi thiệt rồi! Nó trả lại không gian yên tĩnh, tối đặc cho mọi người đang ngoi ngóp. Từng người bắt đầu chui ra khỏi chỗ ẩn núp, thở phào nhẹ nhõm. Bây giờ, họ mới biết chắc chắn mình còn sống. Họ hoàn hồn tìm kiếm người thân. Có người mừng vui khôn tả vì gia đình vẫn còn đông đủ. Nhưng có người đau đớn quặn lòng vì người thân không còn nữa. Tiếng khóc, tiếng hét thất thanh bắt đầu lan ra khắp nơi. Mẹ con Sơn cũng vạch đống đổ nát chui ra, vừa mừng vừa tủi không sao tả xiết. Sơn đưa tay gạt dòng nước mắt đang lăn trên má. Anh khóc vì hai mẹ con vẫn còn sống và khóc vì xót xa cho số vốn bị gió cuốn đi. Anh đỡ mẹ đứng dậy trông sang nhà hàng xóm. Tất cả đều cùng chung số phận như gia đình anh. Thiệt đúng là việc trời làm! Chẳng ai có thể san bằng cùng lúc tất cả những gì người ta tưởng chừng kiên cố và đáng tin cậy, nhất là những công trình chống lại ý muốn của ông trời. Người ta càng tự hào về sức mạnh phi thường của mình, càng bị trời đánh cho tơi bời. Đấy, con người còn cao ngạo vỗ ngực xưng tên nữa đi!
Sơn quờ cào tìm cái đèn pin dưới gầm cái trường gỗ. Anh bật lên soi chiếu cho mọi người thấy đường qui tụ về một nơi. Trong đêm tối tồi tàn nhất lịch sử của vùng đất này, lần đầu tiên mọi người biết sum họp với nhau, chia sẻ cho nhau mọi nỗi đau buồn. Họ cứ ngồi như thế trong đêm lạnh kề bên nhau. Chẳng ai nói được lời nào, chỉ có con tim nối con tim, ánh mắt nối ánh mắt. Họ cùng nhau chờ trời sáng để xây dựng lại từ đầu.
Chung quanh họ, trời vẫn còn tối đen như mực.

Đăng nhận xét

[blogger]

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget