Trên bãi biển

Trăng Thập Tự

Ga 21,1-14

Rồi đã qua đi một đêm dày buốt giá,

Sáng nay non nước êm đềm.

Mặt trời trồi lên rực rỡ,

Tỏa ánh sáng gởi chào dương gian,

Tuôn chảy những lượn vàng trên biển.

Gió mơn man,

Sóng nhẹ vỗ hiền thân thiện,

Ấp yêu những dấu chân trần

Của người đàn ông mặc áo chùng trắng

Đang bước đi trầm lặng.

Chiếc bóng ông nối thẳng đến chân trời,

Thân hình ông vượt cả biển khơi,

In lên nền hồng nhạt.

Giang rộng đôi tay, ông nhìn trời ngẩng mặt,

Một hồi lâu.

Rồi ngồi xuống vẽ vời,

Nghịch chơi trên bãi.

Tôi tò mò tiến lại,

Rổ bánh và cá trên tay.

Tôi không gạ bán cho người này

Chỉ thấy thích nên định tìm gợi chuyện.

Người đàn ông có vẻ rất thích biển

Và cũng rất dễ mến.

Vừa thấy tôi, ông đã mỉm nụ cười tươi,

Khiến tôi càng nhanh chân chạy đến.

- Ồ không hò mà hẹn

Cháu có nhiều không?

- Cháu chỉ còn một ít

Nhưng đừng lo

Một mình chú chẳng ăn làm sao hết.

- Không phải một mình chú,

Còn 7 người nữa cơ !

- Thế họ ở đâu?

- Kia kìa, ở ngoài biển cả !

- A mấy người thật la,

Trời thế này mà cũng đi đánh cá !

Chỉ có nước về không.

- Cháu giỏi đấy.

Hẳn bố cháu là ngư ông !

Nhưng để rồi cháu thấy

Bảo đảm có cá mà

Cháu đã nghe trong Kinh Thánh đấy.

- Vâng mỗi ngày thứ bảy.

- Chú muốn nói là ngày thứ năm

Chính trong ngày thứ năm

Thiên Chúa đã phán rằng nước hãy sinh đầy cá.

- Bộ quê chú ở xa lắm hả?

- Đúng, rất xa,

Chú vừa về bên ấy.

Rồi lại từ bên ấy sang đây,

Thích lắm.

Tôi cũng thích lắm

Người đàn ông này rất vui.

Ông cười bảo tôi:

- Cháu kiếm hộ một ít củi và lửa.

Chẳng có gì khó, một chốc đã sẵn ngay.

Người đàn ông khéo tay

Nhóm thành bếp lửa

Xếp bánh và cá

Lên trên.

Rồi ông đứng lên

Vẫy chiếc thuyền ngoài khơi

Vỗ tay gọi lớn:

- Này các bạn,

Có gì ăn không đấy?

Mấy người kia như vùng như vẫy,

Trả lời bực tức:

- Không ! không ! không !

Nhưng giọng người đàn ông vẫn điềm nhiên:

- Gắng một lần nữa đi !

Thả lưới bên phải thuyền !

Cá đấy !

Mấy người kia như vùng như vẫy

Vất đống lưới xuống bên phải thuyền

Rồi hết sức ngạc nhiên

Kéo lên không nổi.

Trong đám có một người thanh niên

Che tay ngang mày nhìn vói

Rồi đưa cả tay kia lên réo gọi:

- Này các cậu, Chúa kìa !

10.2.1993

 

Đăng nhận xét

VĂN

[Văn][fbig1]

THƠ

[Thơ][fbig1]

HƯƠNG CỎ NON

[Hương cỏ non][fbig1]

Giải Viết Văn Đường Trường

[Giải Viết Văn Đường Trường][fbig1]
[blogger]

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget