Mùa Thu Cuối

Nguyễn Hoài Ân

Mùa Thu Cuối

Mùa thu cuối

Em còn đợi anh?

Trên mảnh phong tình

Nghe mưa rót những giọt buồn thăm thẳm.

Từ trong chuỗi ký ức

Em bước ra tinh khôi

Anh đưa tay níu chút hương tình lãng đãng

Nhưng sương khói vỡ tan một bóng hình.

Mùa thu cuối

Theo cánh lá phiêu linh

Và mắt ai ngơ ngác chiều không nắng?

Con phố cũ những đêm dài phẳng lặng

Xiết vòng tay đan kín những ưu tư.

Mùa thu cuối

Mùa thu trút lá

Nghe nồng nàn thương nhớ một làn hương

Và ta đếm bao nhiêu ngày để đợi

Mà ru hoài chuỗi băng giá trong tim.

Ngày 13/10/2017

Tan Chảy Những Hư Vô

Trong ký ức hoăn màu

Mảng rêu phong bám đầy ngăn kỷ niệm

Có khi thấy đời mình là một sân ga bé nhỏ

Để những lần con tàu ghé vội vã lại qua.

Cuộc đời trôi xa

Những phong trần lãng du miền cát

Chênh vênh như ngọn cỏ

Như hạt sương trong gió

Đánh đu với nỗi đa đoan.

Và có bao giờ bất tử

Mưa bốc đồng phủ kín cả nhân gian

Trong cắc cớ muôn điều là bí mật

Bên lưng trời thoai thoải

Một vạt nắng lách mây bay về.

Ta đâu nói gì mà đời xa ngái

Với tay nhau nhưng hờ hững khôn cùng

Đêm sải bước ru một vầng trăng lẻ

Khi nhìn lại

Tan chảy những hư vô.

Ngày 10/10/2017

 

Đăng nhận xét

VĂN

[Văn][fbig1]

THƠ

[Thơ][fbig1]

HƯƠNG CỎ NON

[Hương cỏ non][fbig1]

Giải Viết Văn Đường Trường

[Giải Viết Văn Đường Trường][fbig1]
[blogger]

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget