Dáng Mẹ

Đỗ Văn Tích

Âu lo , sầu muộn chất chồng

Một mình xuôi ngược, gánh gồng nuôi con .

Mặc cho thân xác hao mòn

Tấm lòng mẹ vẫn sắt son tháng ngày.

Xuân về lộc trổ xanh cây

Con vui áo mới ,mẹ tay chai sần.

Cội mai vàng rực góc sân

Trái tim mẹ đã bao lần héo hon.

Cành cao , chim hót véo von

Hiên nhà mẹ đứng lệ còn hoen mi.

Rồi mùa đông lạnh tràn về

Con luôn ấm áp , mẹ tê tái lòng .

Đường mưa trơn trượt gánh gồng

Tấm lưng còm cõi , cong cong dáng gầy .

Chỉ mong con trẻ đủ đầy

Thân cò nào quản mưa bay, nắng nồng.

Đăng nhận xét

VĂN

[Văn][fbig1]

THƠ

[Thơ][fbig1]

HƯƠNG CỎ NON

[Hương cỏ non][fbig1]

Giải Viết Văn Đường Trường

[Giải Viết Văn Đường Trường][fbig1]
[blogger]

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget