Biệt Âm Nỗi Nhớ

Phương Uy (Phan Thiết)

Những âm khúc rối loạn nhảy múa trên cung đàn mùa đông

Em khép vạt ơi à mùa cội

Nỗi cô đơn được giấu kỹ trong hốc mây trần trụi

Nảy mầm nanh nọc kêu hoang.

Trên ban – công nhà ai mới nở nụ hồng vàng

Để sân rêu xưa mùa vui trễ hẹn

Chiều đông lưng chừng khúc hoan ca gãy vụn

Từng cọng gió gầy buộc mùa rưng rức lên men.

 

Anh tiễn mình vào trong bóng đêm

Giấu cơn nhớ vào trong lãng quên rất vội

Nỗi buồn tự động chui vào chỗ nấp bên bức tường hấp hối

Thút thít những biệt âm không lời

Đêm môi đau rũ rượi

À ơi…

Ngực mù lênh đênh lệ

Không em.

Anh tiễn mình đến quá nửa quãng đường mùa đông

Bằng chuyến xe của gió

Vẽ hình em bằng khói thuốc không chân dung nên mờ nên tỏ

Nắng gọi ngày cho đêm muộn thêm đen.

 

Nhốt nỗi nhớ nhung vào bản giao hưởng đêm

Gảy lên khúc du ca để nỗi buồn bay ra khỏi cung lòng chật hẹp

Phiến môi trầm vẽ hình parapol bán nguyệt

Gió lùa tóc rối chông chênh.

Anh tiễn mình đến những sáng mờ sương

Nụ cười sớm mai có chôn được nỗi buồn của gió?

Tìm chút bao dung trong rạng ngời của hài nhi trên máng cỏ

Thả những khắc khoải bời bời theo biệt âm của nỗi nhớ li hương.

Đăng nhận xét

VĂN

[Văn][fbig1]

THƠ

[Thơ][fbig1]

HƯƠNG CỎ NON

[Hương cỏ non][fbig1]

Giải Viết Văn Đường Trường

[Giải Viết Văn Đường Trường][fbig1]
[blogger]

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget