Mẹ La Vang

Mạc Tường

Hơn hai trăm năm thăng trầm lịch sử

Mẹ La Vang, nguồn trông cậy ủi an

Đạn nổ, bom rơi, máu lệ hòa chan

Mùa ly tán, nhà tan đàn xẻ nghé

Nón lá tả tơi, chân trần nứt nẻ

Tiếng đàn bầu nghèn nghẹn, buốt tâm can

Cơn bão đi qua, đắng ngắt mùa màng

Bông lúa lép, chắt chiu từng hạt gạo

 

Mẹ vẫn đứng giữa đàn con lương - giáo

Mặc đền đài, thành quách có tan hoang

Dẫu cây đa ngày ấy đã không còn

Nguồn nước mát vẫn tuôn tràn giếng ngọc

 

Chúng con về, nài xin ơn mưa móc

Tưới ruộng vườn, bờ bãi đẫm ơn thiêng

Cúi xin Bà len lén chút tình riêng

Khi trái gió, trở trời, con nương náu

 

Chúng con về, quỳnh hương, trăng mười sáu

Quỳ dâng Bà, đây những muối cùng men

Xin dâng riêng, con lem luốc, mọn hèn

Đêm linh địa, câu kinh trào nước mắt

 

Những chuyến xe, người vào nam, ra bắc

Mới gặp nhau như quen tự thưở nào

Cả rừng người chung một mẹ trên cao

Lời hò hẹn, mùa sim sau, trái chín

 

Người bước đi còn quay đầu bịn rịn

Trời La Vang, chòm mây úa, nao lòng

Mai mốt về, đừng buồn nữa dòng sông

Cây có cội, nước có nguồn, có mạch

 

Hơn hai trăm năm phượng thờ, kinh sách

Từng cành cây, cọng cỏ cũng linh thiêng

Mẹ La Vang rợp bóng khắp mọi miền

Xin khấu tạ! Nữ Vương trời đất Việt.

________________________

Đăng nhận xét

VĂN

[Văn][fbig1]

THƠ

[Thơ][fbig1]

HƯƠNG CỎ NON

[Hương cỏ non][fbig1]

Giải Viết Văn Đường Trường

[Giải Viết Văn Đường Trường][fbig1]
[blogger]

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget