Chắc Người Yêu Con Rất Mệt

 

Mạc Tường

Giữa đất trời con là bờ là bụi

Là trần gian sao thấu Đấng Vô Cùng

Hai tay Người chiều ấy rộng bao dung

Con khờ khạo ngóng chờ chiên hy tế

Giữa kho tàng con tiền xu bạc lẻ

Người chong đèn đêm nguyệt thực chói chang

Người nhặt con lên, thau bỗng hóa vàng

Lại cứ tưởng mình con dòng cháu dõi

 

Sợ ngõ hẹp, ngựa lại quen đường cũ

Ảo ảnh phù hoa che khuất lối về

Mưa đầu ghềnh thấm lạnh bước sơn khê

Quay nhìn lại đã chiều ba mươi tết

 

Con nghĩ chắc Người yêu con rất mệt

Bởi đoạn phim này lúc trắng lúc đen

Lúc nét long lanh, lúc lại nhập nhèm

Xin đấm ngực, con đỏ lòng xanh vỏ

 

Đức xót thương, con gần nhà xa ngõ

Bước lần quần đi mãi chẳng đến nơi

Xin ân ban quả tim mới, Chúa ơi!

Để con yêu cả ngàn cây, ngọn cỏ

__________________________

Đăng nhận xét

VĂN

[Văn][fbig1]

THƠ

[Thơ][fbig1]

HƯƠNG CỎ NON

[Hương cỏ non][fbig1]

Giải Viết Văn Đường Trường

[Giải Viết Văn Đường Trường][fbig1]
[blogger]

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget