RU

Nguyễn Hữu Phú -Nha Trang-
Gió quất vào đêm ràn rạt
Từng mắt lá rưng rưng
Con đường run lẩy bẩy
Khẳng khiu cành
Trơ trọi đứng dầm sương

Đã quá nửa đời người
Người đàn bà vẫn đi về một mình
Khát…
Được một lần vượt cạn
Cánh võng đưa
À... ơi!
Nhức nhối
Búp bê trong nôi
Không cười không nói
Chỉ có tiếng đêm sặc sụa
Nằm đau...

Nóc nhà chơi vơi
Phên liếp trống trước hụt sau
Cột nhà chênh vênh
Vai áo bạc màu trắng xơ xác nắng
Leo lét đèn dầu
Lời ru khô khốc
Đếm tuổi thanh xuân
Giật mình thấy tóc mình lạc trôi qua ô cửa


Người đàn bà ôm búp bê ngã nghiêng
Nền đất nâu tê tái bàn chân...

Đăng nhận xét

VĂN

[Văn][fbig1]

THƠ

[Thơ][fbig1]

HƯƠNG CỎ NON

[Hương cỏ non][fbig1]

Giải Viết Văn Đường Trường

[Giải Viết Văn Đường Trường][fbig1]
[blogger]

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget