Nhìn lại

* Anê Lê Thị Thanh Hà - Giáo xứ: Vườn Vông, Giáo phận: Qui nhơn
Chiếc lá bàng khẽ rơi xuống, làm tôi bất giác ngoảnh lại, thấy thời gian trôi mau như thế. Chẳng biết vô tình hay gì đó, mà chiếc lá bàng lại rơi trên vai tôi thêm lần nữa, để tôi nhận ra thời gian qua đi nhanh quá. Một năm 365 ngày, 8760 giờ, 525600 phút… đang dần đi vào thời điểm cuối. Và giờ tôi không còn là một em lớp 11, mà đã là nữ sinh cuối cấp 3. Nhìn lại chặng đường với số ngày, số giờ, số phút của một năm qua, tôi cũng gặt hái được chút thành công nhưng có là gì so với người khác đâu. Chỉ riêng có một thứ mà tôi nghĩ mình tích góp được nhiều, đó là: Thấu hiểu đời, tình thương gia đình và niềm tin vào Chúa.
“Tiền”... Đồng tiền là gì? Lúc nhỏ, tiền với tôi là một thứ gì đó kì diệu lắm như trong truyện cổ tích. Bởi khi đi học được điểm 9, điểm 10 mẹ sẽ thưởng tiền cho tôi. Mỗi khi có tiền tôi sẽ có thể mua được bánh kẹo và nhiều thứ lặt vặt để chơi. Lớn lên, tôi biết phân biệt giá trị to nhỏ của từng tờ tiền. Giờ thì tôi biết “tiền” chính là ma lực đang từng ngày bào mòn sức lực của ba tôi: Áo ba ướt đẫm mồ hôi, lưng ba đau nhức nhưng vẫn cố gắng làm việc quần quật suốt năm để kiếm “đồng tiền”. Những cuộc cãi cọ của ba mẹ cũng vì “tiền”. Ba mẹ phải xoay xở đủ cách để có tiền, để có thể chi phí cho mọi thứ trong gia đình. Anh Hai phải nghỉ học sớm để đi mưu sinh nơi phương xa, cũng vì muốn kiếm tiền để phụ ba nuôi tôi ăn học. Tiền là gì mà mỗi khi tới kỳ xin mẹ nộp học phí, mẹ lại chạy vạy vay mượn để có đủ tiền nộp học cho tôi...
“Miệng đời”... Tôi chán ngán không biết đến bao giờ cuộc sống này không có lời ra tiếng vào, mà mọi người vẫn gọi là miệng đời. Miệng đời, xuất phát từ những câu chuyện của những người nhiều chuyện. Họ tụm nhau lại rồi lôi hết việc nhà này đến nhà kia ra bàn tán. Tôi giờ mới thấy được cái ác nghiệt mà miệng đời đem lại. Những người xấu tính đó, tập trung lại rồi soi mói đời tư nhà người khác quá nhiều. Tôi đã thấy ba mẹ rất buồn khi bị những người vờ dùng lời hỏi thăm để mà tra xét. Cuộc sống gia đình tôi do rất khó khăn mà được lắm người soi xét mãi.
“Tiền, miệng đời” hai thứ mà trong cuộc sống này không thể thiếu. Tiền làm ta thấy thiếu thốn vật chất, miệng đời giống như con dao nhỏ đâm dần vào tim ta. Chúa từng nói: “Anh em chỉ thấy cái rác trong mắt người khác, mà không thấy cái xà trong mắt mình!”.
Gia đình tôi lắm lúc cũng bế tắc vì tiền và những lời ra vào của cái gọi là miệng đời. Thế nhưng, ba mẹ dù bị cuộc sống làm cho mỏi mệt, vẫn luôn nhắc nhau rằng: “Cứ cầu nguyện với Chúa, rồi mọi việc cũng qua thôi mà… Các con phải cố gắng lên, đặt niềm tin vào Chúa”.

Cuộc sống vồ vập đầu tắt mặt tối, nhưng cả nhà mỗi tối cũng ngồi lại với nhau đọc kinh gia đình, dâng lên Chúa bao sự  buồn vui. “Lạy Chúa, một năm nữa sắp qua đi, xin Người cho gia đình con đủ sức để bước tiếp trong cuộc sống trần thế này. Những băn khoăn, nhiều việc chưa giải quyết được của gia đình, con chỉ biết dâng lên hết cho Chúa. Nguyện xin Thiên Chúa che chở và bao bọc cho mỗi người con của Ngài”. Amen.

Đăng nhận xét

VĂN

[Văn][fbig1]

THƠ

[Thơ][fbig1]

HƯƠNG CỎ NON

[Hương cỏ non][fbig1]

Giải Viết Văn Đường Trường

[Giải Viết Văn Đường Trường][fbig1]
[blogger]

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget