Bí mật quyển sách cấm

Anna Nguyễn Thảo Nhi (Gx.Trường Cửu, Gp. Qui Nhơn)
Đưa tay từ từ mở quyển sách, một luồng ánh sáng mạnh mẽ vụt sáng lên. Giật mình, nó gấp ngay quyển sách lại, đưa tay đặt lên tim mình. Tim đập nhanh, nó thở gấp. Từ từ thả lỏng cơ thể, đưa tâm trạng về mức ổn định, nó bắt đầu thấy thoải mái hơn và tiếp tục công việc dang dở: tìm hiểu nội dung quyển sách cấm.
Một lần nữa, quyển sách được mở ra, lại một lần nữa luồng ánh sáng mạnh mẽ đó vụt lên nhưng rồi dần biến mất, nhường chỗ cho những dòng chữ và hình ảnh. Một trang, rồi hai trang… Nó vội vàng lật tiếp những trang tiếp theo cho đến trang cuối cùng. Đóng quyển sách lại, nó buông lơi cánh tay để cho quyển sách rơi tự do xuống đất. Thật kì diệu! Nó nghe rõ từng nhịp tim của mình. Những gì trong quyển sách đưa nó đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Có những thứ nó không bao giờ tin được thì bây giờ hoàn toàn tin. Trái tim nó mách bảo như thế.
Quyển sách ấy đã được niêm phong từ lâu trong thư viện của trường, bất cứ học viên nào cũng không được động vào. Nghe nói là nội dung trong sách toàn là những điều vô lí và phi xác thực, ai động vào sẽ vi phạm quy định của trường. Vậy nên nó có tên là “Quyển sách cấm”. Không biết lấy động lực từ đâu mà nó đến thư viện tìm kiếm quyển sách ấy. Nó nghĩ, niềm đam mê đọc sách và tò mò những thứ mọi người cho là bí mật đã thúc đẩy nó. Cảm giác càng nguy hiểm, nó càng thích thú. Trong quyển sách viết gì mà lôi cuốn nó đến thế?
Đối với một đứa tôn sùng khoa học và không theo bất kì một tín ngưỡng nào thì làm sao mà nó tin lời con bạn thân nó là người Công giáo. Chuyện Chúa làm phép lạ để cứu chữa những người khốn cùng, rồi chuyện Chúa chết đi sống lại (Người ta gọi là Chúa Phục Sinh), nó cho là hoang đường. Bởi vậy nó rất hay cãi nhau với cô bạn thân về niềm tin của mình. Một bên thì dùng hết niềm tin của mình để kể hết cho nó biết về Chúa, còn một bên thì phản bác lại và giải thích bằng khoa học lí luận. Nhiêu đó thôi cũng đủ để cho người nghe phiền não rồi. Cô bạn thân chẳng biết chứng minh sao cho lời nói của mình là đúng, bởi nó có tài ăn nói, thuyết trình rất giỏi.
Đêm…
Nó gác tay lên trán và suy nghĩ về quyển sách cấm đó. Mọi hình ảnh, chi tiết, từ ngữ cứ nhảy nhót trong đầu nó. Điều đó là sự thật chăng? Nó có nên tin vào những gì trong sách viết? Đúng, nó là sự thật. Mọi thứ quá rõ ràng. Nhớ lại những gì cô bạn thân nói, với những bằng chứng có trong sách thì hoàn toàn trùng khớp. Thật kì diệu khi nó mở quyển sách ra thì có ánh sáng phát ra làm nó chói mắt. Nó chỉ tin những gì nó nhìn thấy và đã được nghiên cứu. Ánh sáng đó không làm quá đau mắt, nhưng nó mang theo sự thật, sự thật mà nó phải tin và không thể nào chối cãi được nữa. Rằng: Chúa đã Phục Sinh.
Nó thiếp đi trong những suy nghĩ. Nó mơ thấy luồng ánh sáng đó. Nó đi theo và gặp được Ngài. Ngài đã ban cho nó niềm tin mạnh mẽ, giúp sức cho nó giữ vững mãi niềm tin…
- Này, con kia! Dậy lẹ lên, không đi học à?
Nhỏ bạn thân phát vào mông nó một cái rõ đau. Nó bật dậy trong khi đầu óc đang trong trạng thái mơ hồ. Nó nắm lấy tay nhỏ bạn:
- Dẫn tao đi nhà thờ nha!- Nó đá lông nheo với nhỏ bạn một cái thật dễ thương.
- Gì thế nhỉ? Lạ thật! Mới hôm nào còn cãi với mình, phản bác đạo Công giáo. Tự nhiên giờ đòi dẫn đi nhà thờ… Con này chắc bị bệnh nặng rồi!- Cô bạn gãi đầu, khó hiểu.
Thì ra là giấc mơ. “Quyển sách cấm” không phải ở thư viện trường như nó mơ thấy, nhưng Thiên Chúa thì tồn tại thật sự trong lòng nó.

Hãy “xé lòng” để cùng được Phục Sinh với Chúa Ki-tô, trở thành một con người mới, sống xứng đáng là con cái Ngài.

Đăng nhận xét

VĂN

[Văn][fbig1]

THƠ

[Thơ][fbig1]

HƯƠNG CỎ NON

[Hương cỏ non][fbig1]

Giải Viết Văn Đường Trường

[Giải Viết Văn Đường Trường][fbig1]
[blogger]

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget