Lời Mồ Côi

Văn Nguyên Lương (Qui Nhơn)

Lời Mồ Côi

Mẹ...

Những tưởng hạnh ngộ

đầy ắp niềm vui

Có biết đâu tiếng khóc vô âm dội vỡ bầu trời!

 

Con yêu mẹ

Lần về từ những áng mây chiều mồ côi

Con sợ...

Ngọn gió vô tâm đẩy con xa vòng tay mẹ

Tiếng gà gáy sáng quen thuộc cũng làm con thảng thốt

Thì thôi

Con đi...

 

Chỉ thương mẹ

Một ngày kia...

Thèm nghe tiếng khóc trẻ thơ

Thèm cất lên câu ầu ơ giữa chợ đời hỗn loạn

Bước qua vết thương lòng

Mẹ lại tìm con...

 

Con muốn về bên mẹ

Mà hàng rào thờ ơ ngăn cách

Yêu thương không thể vượt qua...

Đứng bên cầu con khóc

nước mắt con rơi xuống sông dài

Đời con như giề lục bình lưu lạc...

 

Nếu không được sà vào vòng tay mẹ

Thì thôi

Con đi...

Nhớ Khoảng Trời Tuổi Thơ

Chiều mưa phố vắng mình tôi

Cô đơn mây trắng lưng trời ngẩn ngơ

Nắng vàng kéo sợi hững hờ

Vẽ khung trời tím… Tuổi thơ ùa về

 

Ai xui cuốc gọi trưa hè

Giữa lao xao gió lũy tre đầu làng

Đôi diều vẫn cứ lang thang

Vút cao, múa lượn… ngỡ ngàng giấc mơ

 

Dòng sông xanh những bãi bờ

Núi xanh… cao những ước mơ bao đời

Ngẫm thương dáng mẹ tôi ngồi

Quanh năm mòn mỏi, một đời lo toan...

Đăng nhận xét

VĂN

[Văn][fbig1]

THƠ

[Thơ][fbig1]

HƯƠNG CỎ NON

[Hương cỏ non][fbig1]
[blogger]

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget