Tình yêu và Tràng Hạt Mân Côi

Maria Ngô Thùy Duyên - Giáo xứ: Ngọc Thạnh, Giáo phận: Qui Nhơn

Một buổi chiều tháng Năm hiền hòa như bao mùa hoa đã qua. Giáo xứ tổ chức thánh lễ tại hang đá Đức Mẹ đầy trang nghiêm và linh thiêng. Lời hát vang lên: “Mùa hoa về rồi muôn hoa xinh con hái dâng Mẹ...”.
Ở một góc sân yên ắng, nó lặng lẽ nhìn ngắm tụi bạn đang dâng hoa với vẻ mặt tươi tắn và đầy hạnh phúc. Nó ước gì mình cũng có thể đứng dậy và nhảy múa để dâng lên Mẹ ngàn đóa hoa xinh đẹp này. Nhưng mọi sự trớ trêu thay! Diệu Linh không may gặp phải tai nạn xe máy và bị gãy chân. Giờ đây đi lại với nó còn khó khăn huống gì là múa nhảy.
Cuộc sống thường ngày vẫn dần chậm trôi theo nhịp thời gian không ngừng. Cũng là một ngày đẹp trời như bao ngày, ánh nắng bắt đầu nhảy múa qua cửa sổ và gọi mời Diệu Linh thức giấc. Tạ ơn Chúa đã gìn giữ con và cho con an giấc lành. Không vội vàng gì, nó đọc kinh sáng và bắt đầu ngày mới sau khi làm vệ sinh cá nhân. Một cuộc gọi điện thoại từ Thúy My:
- Alô! Linh à, dậy chưa mày?
- Tao mà còn ngủ là tao không dậy để nghe điện thoại mày đâu nhé!
- Haha! Hiểu rồi. Bây giờ qua nhà thờ nhanh đi bọn mình cùng tập dâng hoa nào. Mọi
 người đang đợi nhé!
- Thật hả?
Giọng nó ngạc nhiên và vỡ òa hạnh phúc vì đã 2 năm rồi nó không tham gia vào đội múa của giáo xứ, bởi bao nhiêu công việc học tập đã chiếm mất khoảng thời gian vốn dĩ phải là của Chúa rồi!
- Đợi Linh tí, đến liền đó.
Nó vội vã thay đồ và dắt xe máy ra sân, lòng háo hức và vui sướng tột cùng. Bởi vì quá phấn khích mà nó không để ý xung quanh, chẳng may vì tránh đầu xe khỏi cục phân bò nằm trên đường lộ liễu kia, mà nó bị té xuống ruộng và bị xe đè lên chân phải làm gãy xương. Nó nằm im trong vô thức đến khi được người dân xung quanh dắt đến trạm y tế để băng bó. Người ta cũng đã gọi giúp bố mẹ nó đến đón về. Tỉnh dậy trong mê man và đau đầu cực độ, nó cố nhớ lại mọi chuyện và rồi nước mắt nó tuôn chảy, nó đau đớn khắp người. Diệu Linh thấy bố mẹ đang ngồi kế bên và nó đang ở trong căn phòng của mình. Bố và mẹ lo lắng cho nó lắm, hỏi thăm nó cớ làm sao lại bị như thế này? Nó vừa khóc nghẹn vừa thuật lại mọi chuyện cho phụ huynh. Bố nó tức quá, tay đang cầm ly nước ném thật mạnh xuống đất thành từng mảnh vụn và la lớn:
- Từ nay về sau không có múa nhảy gì hết! Ở nhà cho bố. Lăng xăng rồi lại mang họa về
cho bố mẹ mày nữa.
Mẹ nó vội xoa dịu cơn giận của bố, còn nó chẳng biết làm gì ngoài khóc, nó khóc thật nhiều, khóc đến nổi thiếp đi trong giấc ngủ.
Thời gian cứ như vậy, ngày rồi lại ngày, mặt trời và mặt trăng nối tiếp nhau theo vòng xoay của quỹ đạo. Mọi việc làm thường ngày của nó đều phải có người giúp đỡ. Nó cảm thấy bất lực, nhưng không sao, mỗi lần như vậy nó đều tự nhủ Mẹ Maria sẽ ban cho nó sức mạnh vượt qua.
Mỗi lần như vậy nó lại càng thêm yêu mến và lần chuỗi nhiều hơn.
Hôm nay là ngày lễ dâng hoa đầu tháng. Nó bảo mẹ:
- Con muốn đi lễ mẹ ơi!- Nó đưa ánh mắt tha thiết đến độ mẹ nó không đành đoạn chối từ
được.
- Mẹ sẽ cùng bố đưa con đi lễ.
- Làm thế nào hả mẹ? Từ lúc con bị tai nạn đến giờ bố chỉ đến nhà thờ vào ngày Chúa Nhật cho phải thôi. Bố bỏ hẳn giờ lần chuỗi gia đình thường ngày lại còn hay nhậu khuya nữa. Con biết tại con mà bố buồn. Chắc bố đang trách móc Mẹ Maria lắm!
- Không sao đâu con! Rồi bố con sẽ hiểu tất cả chỉ là thử thách và tai nạn của con chỉ là ngoài ý muốn thôi.
Mẹ vừa dứt lời thì bố đã về đến nhà. Hôm nay bố đi làm về sớm hơn mọi ngày, bố không nhậu nữa. Nó gọi bố đến và nói với mẹ rằng nó muốn nói chuyện riêng với bố. Mẹ nó hiểu chuyện liền lên lầu và chuẩn bị đồ đạc sạch sẽ để đi lễ.
- Bố ơi, con xin lỗi bố rất nhiều!
- Vì chuyện gì hả con?- Bố nó ra vẻ ngạc nhiên.
- Vì con đã đi xe máy đến nhà thờ mà không xin phép bố để xảy ra tai nạn này làm bố buồn. Con biết bố thương con nhưng con xin bố đừng vì vậy mà trách Mẹ Maria và bỏ lễ. Con sợ ma quỷ cám dỗ bố của con.
- Diệu Linh của bố à…- Bố nó mỉm cười và ôm nó vào lòng- Bố xin lỗi vì đã lớn tiếng với con. Bố sẽ đi lễ lại và nhà mình sẽ đọc kinh tối với nhau như trước con yêu à. Hôm nay bố đi làm về sớm để đưa con và mẹ đến nhà thờ xem các bạn dâng hoa đây. Con yêu đừng buồn nữa, cứ cố gắng lần hạt Mân Côi để cầu nguyện cho chân con mau khỏe lại và cầu nguyện cho bố mẹ nữa.
- Dạ, bố!
Giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống bờ vai của bố và rồi nó cảm ơn Mẹ Maria đã giúp gia đình nó vượt qua sóng gió và gắn chặt tình cảm với nhau hơn. Sức mạnh của tràng chuỗi Mân Côi mà nó lẫn mỗi ngày thật rất linh nghiệm và đầy tràn bất ngờ mà Mẹ gửi đến.
Cả gia đình Diệu Linh cùng nhau đến nhà thờ trong niềm hạnh phúc. Tiếng cười đã quay trở lại ngôi nhà bé nhỏ này. Tiếng hát ca và tràng chuỗi Mân Côi lại vang lên mỗi đêm, đầy tràn yêu thương và trìu mến như Mẹ đang hiện diện cùng gìn giữ đàn con thơ bé của Mẹ...

Thật vậy, có nhiều điều trong cuộc sống vốn dĩ đã được Chúa định sẵn và bạn phải chấp nhận nó cho dù là khó khăn đến đâu. Một là bạn đón nhận và vượt qua hoặc là bạn ủ dột và tự dày vò bản thân rồi sẽ bị xã hội đào thải. Hãy đón nhận Thánh Giá Chúa gửi đến vì Ngài đã vạch ra cho bạn con đường tương lai, và sức mạnh Ngài ban sẵn cho bạn ngay từ vạch khởi điểm đó là Đức Mẹ và tràng chuỗi Mân Côi. Hãy siêng năng cầu nguyện với Mẹ, và bạn sẽ cảm nhận được tình yêu và sức mạnh phi thường mà Mẹ sẽ ban, cho kẻ hăng say yêu mến Mẹ và tràng chuỗi vô giá này.

Đăng nhận xét

VĂN

[Văn][fbig1]

THƠ

[Thơ][fbig1]

HƯƠNG CỎ NON

[Hương cỏ non][fbig1]
[blogger]

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget