Lắng nghe để hiểu, nhìn lại để thương

Lucia Nguyễn Thị Hồng Nhi (Gx.Tân Dinh, Gp. Qui Nhơn)

Lại viết về Sài Gòn, viết về cái nơi chắc là không muốn nhưng tôi cũng phải gắn bó... Viết để những ai có ý định theo học tại Sài Gòn sẽ hiểu rõ hơn về cái chốn trăm người đến, vạn điều lo này...
Sài Gòn không được “đón” những cơn lũ như miền Trung quê tôi nhưng nó đã làm tôi thót tim khi nghe đến hai chữ “thất thủ”. Sài Gòn, người ta không tiếp khách nồng hậu như người miền Tây. Sài Gòn, càng không sâu sắc như người miền Bắc.
Nhắc tới Sài Gòn, ai trong chúng ta cũng nghĩ tới những con người bận rộn, bởi bận rộn nên họ vô cảm thế ấy. Nhưng không hẳn vậy đâu! Sài Gòn vẫn còn nhiều lắm những bàn tay sẵn sàng dang rộng để giúp đỡ mọi người...
Từ ngày bước chân vào Đội công tác xã hội của trường là từ ngày tôi thấy sự trưởng thành trong tôi đã lớn dần lên, yêu thương nhiều hơn và cho đi cũng nhiều hơn. Các chương trình của Đội làm tôi mất rất nhiều thời gian, nhưng bù lại tôi đã góp phần đem niềm vui, mang tiếng cười đến những em nhỏ, những cụ già, những con người cần lắm sự sẻ chia. Chương trình lớn thường niên được tổ chức vào đầu năm học của Đội là “Chia sẻ yêu thương”. Năm trước, chúng tôi đến với những đứa trẻ mồ côi ở một ngôi chùa thuộc Đồng Nai. Năm nay, tháng 11 vừa qua, chúng tôi đến với những con người bất hạnh khác ở một vùng khó khăn của huyện Nhà Bè. Dù đến đâu, tôi cũng thấy mình thật may mắn hơn họ. Bởi không được chọn cách mình sinh ra nên tôi thầm cảm ơn Chúa vì đã cho tôi được làm con Chúa, sống trong một gia đình hạnh phúc và có những con người luôn yêu thương tôi. Hai ngày tình nguyện trôi qua nhanh lắm dù việc lên kế hoạch, công tác gây quỹ, văn nghệ, chuẩn bị các thứ diễn ra trong thời gian khá dài.
Đó là một ngày làm việc tích cực bắt đầu từ việc thắp hương và quét dọn đền liệt sĩ, rồi đến phát quang, dọn đường, thông cống, tuyên truyền phòng chống muỗi lây truyền virus zika, thăm gia đình chính sách, bà mẹ Việt Nam anh hùng… Đến buổi tối là đêm giao lưu văn nghệ cùng người dân địa phương hết sức sôi nổi, trao học bổng cho những em học sinh nghèo vượt khó có thành tích cao trong học tập. Chúng tôi đã có cơ hội ngồi quay quần bên nhau cùng trò chuyện… Tuy trải qua một ngày dài làm việc chăm chỉ, nhưng có thể nhận thấy được tinh thần các bạn vẫn tràn đầy năng lượng. Đặc biệt còn một hoạt động không thể không kể ra, đó chính là “Ngày hội thiếu nhi” tại trường Tiểu học Dương Văn Lịch. Những gian hàng trò chơi, đồ chơi tái chế cho các em nhỏ tự do vui chơi, thể hiện sức sáng tạo. Có lúc chúng lại ngoan ngoãn ngồi lắng nghe chúng tôi tuyên truyền, tỏ ra hết sức hiểu biết trong cuộc thi nhà thông thái tí hon... Chỉ cần nhìn những nụ cười trong veo và ngây thơ ấy thôi cũng đủ khiến người ta cảm thấy ấm lòng.
- Chị ơi, sao đi bộ phải đi bên phải hả chị?
- Vì đó là quy định của luật giao thông đó em. Người ta phải thống nhất như vậy để đi đúng phần đường, tránh tai nạn giao thông.
- Vậy tại sao mình không đi bên trái hả chị?
Tôi lặng người chẳng biết trả lời em sao nữa...
- Chị ơi chị, sao tóc chị dài quá vậy?
- Tại chị là con gái, ba mẹ chị thích để tóc dài đấy em.
- Vậy con trai như em không được để tóc dài hả chị?
Tôi nhìn em cười, thương lắm các bạn!
- Em cũng muốn được chạy nhảy vui đùa cùng các bạn chị ơi! Khi nào chân em nó mới mọc hả chị?
Tim tôi thắt lại. Khi đặt mình vào tình cảnh đó, các bạn mới hiểu được cái cảm giác như khoét sâu đến tận đáy tim nó đau thế nào.
Nhiều khi bận quá muốn từ bỏ Đội nhưng câu nói của các bé, các cụ vẫn văng vẳng bên tai. Không biết lúc nhỏ mình có ngây ngô đến vậy không nhỉ? Không biết lúc già mình có được ai chăm sóc nữa không? Lâu rồi tôi mới bắt gặp được hình ảnh chân chất đó từ ngày vào Sài Gòn...

Tôi kể những câu chuyện đó để các bạn cảm nhận được một mặt nào đó của Sài Gòn. Cuộc sống này không ai là hoàn hảo cả. Thế nên, trân trọng các bạn nhé, những gì Thiên Chúa đã ban cho chúng ta, hãy biết cảm tạ hồng ân. Nếu ai trong các bạn có nguyện vọng muốn trở thành một sinh viên của Sài Thành, nên tham gia hoạt động xã hội nhiều để hâm nóng tâm hồn, chứ đừng để những thói hư tật xấu, những lười biếng, những lo toan cuộc sống lôi bạn đi mất! Sẽ đến lúc bạn thấy nhớ nhà, hối hận về những ngày còn ở bên cạnh cha mẹ, nuối tiếc vì những việc mình đã và không làm ở quá khứ. Và điều duy nhất, bạn rất mong được một lần về thăm gia đình khi bản thân bất lực mà không có ai để sẻ chia. Không dễ đâu các bạn! Vậy nên, ngay lúc này đây, tôi muốn các bạn hãy dùng chính đôi tay Thiên Chúa đã ban cho mình để sưởi ấm tâm hồn những ai mà bạn có thể.

Đăng nhận xét

[blogger]

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget